Hưởng ứng anh DCH mình cũng xin kể một chuyện vui
Ngày xưa khi nước ta bị Trung Quốc đô hộ thì đời sống nhân dân vô cùng cực khổ, trộm cướp đầy đường... Lúc đó có anh người Việt Nam mới rủ hai anh người Campuchia và người Lào cùng nhau hùn tiền qua TQ mua hàng về bán. Gom góp được chút vốn nhỏ, học được dăm ba câu tiếng Hoa cả ba lên đường. Trèo đèo lội suối băng rừng ròng rã cả thảng trời, ba anh cũng sắp tới được thủ phủ Giang Nam. Khi đi qua cánh rừng cuối cùng trước khi vào thành phố thì đột nhiên từ trên ngọn cây một tên mặt đen sì hai tay cầm hai búa lớn nhảy xuống quát :
_ Ông nội bọn bây là Hắc Toàn Phong Lý Quỳ đây ( ai xem truyện Thủy Hử chắc biết tay này ), hôm nay coi như bọn bây tận số rồi. Mau cuối đầu nộp mạng !!!
Cả ba vội vàng kêu xin:
_ Thưa ông, tụi con là dân đen nước nhược tiểu, gom được chút vốn đi buôn, xin ông lấy tiền rồi tha mạng cho tụi con.
Quan sát cả ba một hồi, Lý Quỳ nói:
_Được, thấy bọn bây cũng thiệt tình nghèo khổ, thôi thì tao kô lấy tiền cũng như mạng sống. Nhưng có một điều kiện: ba chúng bây vào rừng hái 10 trái của một loại cây gì đó, xong đem ra đây nhét vào hậu môn, thằng nào làm được tao tha, bằng không thì chặt tay.
Cả ba nghe như mở cờ trong bụng chạy thụt mạng vào rừng. Anh người Lào ra trước với 10 trái mận rừng trong túi áo, tới trước Lý Quỳ và từ từ nhét vào hậu môn mình. 1 trái, 2 trái, tới trái thứ 5 thì anh ta chịu không nổi và lăn ra chết.
Anh người Việt cũng kiếm được 10 trái nho rừng, trái nhỏ bằng đầu ngón tay út, cầm trên tay dung dăng dung dẻ về gặp Lý QÙy. 1 trái , 2 trái, ....., 9 trái rồi.
Câu chuyện dưới trần gian đến đây là kết thúc, lúc này trên thiên đường, anh người Lào mới hỏi anh người Việt :
_Anh này lạ nhỉ, tới trái thứ 9 rồi, còn có 1 trái nữa thôi mà ông kô làm được hả ?
Anh người Việt mới trả lời:
_ Ông ơi! Tui đâu có chết vì mấy trái nho bé tẹo đó. Lúc tới trái thứ 10 thì tui thấy anh người Campuchia chạy về.
_Thì sao ???
_ Ổng cầm 10 trái ...........SẦU RIÊNG. :biggrin: :biggrin: :biggrin: