Trùi ui! anh DCH ui! tui chỉ mong sao được như mấy anh nói! Tui thì chả thấy "dậy sóng dậy xiếc" gì hết ráo, mà cứ đưọc khen là người mát tay! Tui mà cua ai thì ''người ấy'' lên xe hoa về nhà chồng liền ....

Số tui là số con ... heo! Chả được cô nào ra tỏ tình bằng văn hay lời hết, mà chỉ được tặng .... đồ ăn thui! Ví cái tật ham ăn nên tui mới gọi là số "con heo, con nợn" đấy! Ai cho gì cũng ăn, nhiều lần nuốt khg nổi nhưng cũng phải cắn răng mà chịu, khg dám phê bình mà chỉ biết nuốt .... chửng cho rồi .... Cũng hên là tài gia chánh của mấy cô ấy cũng khg tệ mấy và cũng chẳng ai bỏ bùa bỏ ngải vô đồ ăn ...

Tui lúc còn ''trai tơ'' thì khoái đi du ngoạn và chơi thể thao nhiều lắm nên cũng khg để ý tới cái ''việc ấy''! Nào là đánh cầu lông, bóng chuyền, bóng bàn, đá banh .... hết đi tập, đi thi đấu, đi làm bầu, đi tập võ, đi nhậu ... còn đâu thì giờ mà nghĩ tới cái chuyện ''trai-gái''! Nhờ tổ chức và tham dự Đại Hội Thể Thao Bắc Mỹ trong 1 thời gian khá lâu nên tui được nhiều người biết.

Tui wen bà xã hơn 10 năm mà chả thấy bả đả đông gì tới hết, xong 1 hôm chắc vì nhậu xỉn wá nên tui tự nhiên ''ngu xi'' đi hỏi .... tại sao em hổng hỏi anh ... Tới lúc bả nói là cái chuyện đó thì con trai phải hỏi con gái chứ, thì tui lại đần độn hỏi "thế em có muốn khg?" ...

Thế là rồi đời tui .... Chuyện tình tui là zậy đó ... Thời huy hoàng đã qua rùi ...