Em Không Cãi Nhời
Dạo đó đang còn chiến tranh, chúng tôi là những tên lính công binh nên vưỡn phải đào hầm với giao thông hào để phục vụ trận địa. Thi thoảng có một Đoàn văn công hỏa tuyến đến thăm và biểu diễn phục vụ các chiến sĩ nên chúng tôi mừng lắm mỗi khi có dịp như vậy. Các chàng "tân binh" thì đang khát khao một bóng hồng nên có cô diễn viên nào là xoắn ngay lấy để trò chuyện cho "bõ những ngày ước ao...".
Đêm hôm đó hai bên oánh nhau dữ lắm. Pháo cao xạ và P-rocket bắn tứ tung... mặt đất bị cày nham nhở, pháo sáng lóe từng quầng. Cảnh tượng thật hãi hùng...
Đang khi "nước sôi lửa bỏng" thì Anh Chánh trị viên Đại đội tôi chợt hét lớn:
- Áo ai chỗ kia trắng thế? Mau cởi ra! Máy bay nó mà thấy là toi bây giờ.
-Em... Nga đây - tiếng cô Văn công run rẩy cất lên.
Pháo sáng vụt tắt một lúc rồi lại lóe lên... rồi tiếng Anh CTV:
- Ô hay! Đồng chí Nga bướng hả? Đã bảo cởi áo ra! Chết cả nút bây giờ.
Nga ấp úng:... Dạ... thưa... em... cởi rồi mà!
CTV: Cởi rồi sao bây giờ... lại... trắng hơn? Thôi... mặc vào ngay!
#Chuyện đến đây là hết! Khất "siu tầm" đấy nhá! Mong ACE bỏ quá cho!#
AM


Trả lời kèm Trích dẫn