Mấy cái clips trên mạng coi chơi thôi Aikidokyu7, nếu muốn thì phải tìm thầy học rồi tìm hiểu cặn kẻ hơn. Cái quan trọng là mình phải có "nyunanshin" (pliable mind, open-mind...)
Mấy cái về kĩ thuật mà giải thích trên mạng khó hiểu được lắm.
Mấy cái clips trên mạng coi chơi thôi Aikidokyu7, nếu muốn thì phải tìm thầy học rồi tìm hiểu cặn kẻ hơn. Cái quan trọng là mình phải có "nyunanshin" (pliable mind, open-mind...)
Mấy cái về kĩ thuật mà giải thích trên mạng khó hiểu được lắm.
Cám ơn anh Surfgrass về clip này. Thật sự ấn tượng và đúng như anh nói nếu không tiếp xúc trực tiếp thì khó mà hiểu hết được. Ngay cả khi mình đã chạm được vào thầy, nghe thầy giảng và hiểu nhưng để làm được cũng mất rất rất nhiều năm. Khi xem clip thầy Thông, wago chợt nhớ tới một bài viết mà trong đó tác giả có nói về trưởng hợp có thầy ở đó thì mình làm được nhưng không có thầy thì mình làm không được nữa. Nghe có vẻ giống như mình bị thôi miên trong lúc gặp thầy (hay đột nhiên sáng dạ đột xuất)), nhưng thực tế là wago đã trải qua cảm giác đó nhiều lần. Sau này phải chấp nhận thực tế là học bằng mắt là một chuyện, còn học bằng cơ thể lại là chuyện khác.
Nói thiệt là cũng không nghe hết được thầy Thông giảng gì trong clip, nghe lõm bõm thôi thì thấy có một số điều là wago đã từng nghe thầy Endo nói "2 với 8 là 10, 8 với 2 là 10, 5 với 5 là 10", còn thầy Thông thì giảng là nếu đối phương giữ thì lực mình tới để kết nối với trọng tâm đối phương, còn lực đối phương mạnh mà mình đẩy tới thì lại overtight, còn nếu mình yếu quá thì tất yếu bị đối phương đẩy luôn. Quan trọng là sự cảm nhận giữa mình và đối phương. Cái đó cực khó mà hình như không có giới hạn nào trong việc mình luyện tập.
Clip quá hay. clap clap![]()