Em hoàn toàn đồng ý với anh, và xin phép được bổ sung thêm một số ý kiến cá nhân.
Nếu quan niệm võ đi đôi với đạo, người thầy không chỉ là người hướng dẫn về kỹ thuật mà còn là người cố vấn (mentor) về nhiều thứ cho học trò về cuộc sống. Giống như các vị sư trong chùa, hay các cha trong nhà thờ vậy. Và dĩ nhiên, võ sinh sẽ không tin nếu thật sự người thầy không sống theo đúng một cách mà ông ta giảng dạy, hay chỉ dẫn. Nói như thầy Yamada, là thể hiện tính nhân và trở thành một người tốt hơn. Cái này thì không chỉ gói gọn trong võ thuật, mà mở rộng ra cả xã hội cũng thế. Em thường nghe các cụ kể vai trò của các ông giáo khi xưa không chỉ dạy chữ mà còn dạy học trò cách làm người, đạo đức và lối sống. Xã hội ngày nay, chuyên môn hóa cao ngày càng cao và ngày càng "phẳng". Về mặt thuận tiện và tiến bộ, chắc chắn có nhiều thứ thuận tiện và tiến bộ hơn như học không cần tới trường, thầy dạy không cần gặp học trò. Nhưng có cái gọi là sự tuơng tác giữa người với người, cái gọi là rèn luyện con người và nhân cách vừa là trăn trở của các thầy, vừa là thách thức của người học.
Em thấy các thầy Nhật thường hay nói về sự khác nhau giữa đạo đường và phòng tập thể thao, giữa luyện võ với tính kỹ thuật, và luyện võ với tính đạo. Phải chăng cũng là những trăn trở và thách thức tuơng tự?
cái này cũng hoàn toàn đồng ý luôn. Nếu có ý thức về những gì mình làm thì đáng chê, nhưng nếu không có ý thức về những gì mình làm thì đáng tội.Tui đồng ý phân nửa những gì thầy Endo nói. Ở ngoại quốc aikidoka có cơ hội để đi seminar khá nhiều. Nhưng có 1 vài người có thái độ khg thích ứng lắm.
Ví dụ: Tui thấy khá nhiều người đi seminar nhưng khg làm những gì người hướng dẫn chỉ, mà chỉ làm những gì họ biết. Lý do tại sao họ làm vậy:
1- chưa đủ khả năng để hiểu những gì HLV chỉ
2- 1 số người coi seminar như là 1 nơi hội họp để làm quen (social event). Họ tới để làm quen, và "khoe" hơn là để học hỏi thêm
3- Sợ "quê" nếu khg làm đúng
Cái này thì em được chia sẻ thêm một câu chuyện. Có lần em tham gia seminar của thầy Osawa, cùng tham gia có một anh 4 dan Aikikai (thi tại Aikikai hẳn hòi), tập luyện với thầy Irie. Anh ấy đi seminar nhưng không đánh theo cách thầy Osawa chỉ (thầy Osawa chắc chắn biết anh này vì anh ấy thường tập ở Hombu) mà đánh theo cách thầy Irie. Thầy Osawa cứ chỉnh đi chỉnh lại mãi anh ấy, không phải vì anh ấy đánh sai, mà vì anh ấy không đánh theo đúng cách thầy chỉ. Thậm chí, thầy còn đánh theo cách mà anh ấy đánh (dĩ nhiên hiệu quả và uy lực hơn hẳn anh ấy rồi) và nhấn mạnh đó không phải cách thầy mong muốn. Khi đi hết buổi tập, em mới nhận ra rằng thầy chia một đòn ra thành nhiều bước tập; học trò nào theo sát những gì thầy chỉ thì có cơ hội lĩnh ngộ được những bước sau, những cách đánh giống như sự phát triển của cách thầy chỉ trước đó. Các thầy giỏi thường chỉ có bài (ví dụ đầu tiên là taino henko, tiếp là kokyho áp dụng bước chân taino henko,...) với mục đích đi từ cái đơn giản đến phức tạp, giúp võ sinh có thể lĩnh hội tốt được kỹ thuật. Nếu cứ khăng khăng theo cách mà mình đã biết thì ắt mất đi cơ hội học được nhiều thứ khác.Tại sao tui phục thầy Yamada là thầy cởi mở và cho phép võ sinh mình đi seminar của 1 số shihan khác. Ngoài ra, khi thi thầy cũng chấp nhận 1 số cách đánh "khg từ thầy ra". Việc này tui khg thấy nhiều. Như tui đã nói trong 1 bài seminar với thầy Endo, thầy khg hiểu tại sao các võ sinh tới trễ khg theo "luật" của đạo đường thầy ...
Nói riết bây giờ tui khg nhiểu mình đang nói gì nữa???
Mặt khác, em vừa post bài "Luyện tập và biểu diễn" của thầy Endo, trong đó thầy nói về các quan sát của thầy từ khi người ta đi ra, lên thảm, chào và lúc biểu diễn. Rõ ràng với những người có thái độ tốt, hành vi tốt ngay từ đầu thì bài biểu diễn cũng tốt sau đó. Rõ ràng em cũng thấy có sự liên hệ rõ ràng giữa thái độ khi người ta bắt đầu vào sân và kết quả luyện tập trên sân. Những người có sự nghiêm túc và tập trung trước buổi tập thì ắt kết quả luyện tập hôm ấy cũng tốt hơn (chiêm nghiệm từ bản thân em: trước khi đi tập, tắm rửa cho đầu óc thoải mái, ăn cơm và ngủ nghỉ đầy đủ, để ý từ cách thay đồ, đi vào sân, lên sân và hành lễ và bắt đầu luyện tập sẽ mang lại kết quả luyện tập tốt hơn là hôm nào không như vậy). So với cách thầy Osawa nói nếu muốn thả lỏng trong khi thực hiện kỹ thuật thì một khoảnh khắc nhỏ của giây trước đó ta cũng phải thả lỏng liệu có phải là một thứ? Hoặc như bài anh Aiki post về thầy Kazuo Chiba, có đoạn "có lần thầy mắng một võ sinh vì anh ấy cười và nói chuyện lớn tiếng khi bước vào sân", có phải cũng là điều tương tự? Nên thầy Endo có nói thầy muốn xây dựng một đạo đường "đúng nghĩa đạo đường" với cái không khí luyện tập nghiêm túc, chậm rãi và cẩn trọng, em hiểu là thầy đang muốn xây dựng một môi trường tốt nhất cho các học trò ngay từ khi họ bước chân vào đạo đường. Nên nhìn theo hướng thầy khó, nghiêm khắc cũng đúng, mà hiểu theo hướng thầy đang muốn xây dựng một môi trường tốt nhất cho học trò, giúp họ hiểu nhiều hơn, vượt khỏi khuôn khổ kỹ thuật trên sân, vì cái cuối cùng là lợi ích của học trò ấy thì không hiểu anh Aiki nghĩ sao?



Trả lời kèm Trích dẫn