Cám ơn Surfgrass.
Cái tui vân thắc mắc là nếu như trên thì tại sao có tấn trong võ? cách chạy hay đi bộ khg nhấn chân thì có lý theo giải thích của Surfgrass, nhưng trong võ mà khg nhấn thì sao vững được?
Để tui thử liên lạc với mấy người quen xem có ai đi seminar với thầy Kono và có câu giải thích khg?
Bài tiếp ..
Theo tài liệu sưu tầm thì khg phải ai cũng đi kiểu này hết. Nhũng người đi kiểu này có những người « đưa thơ » của triều đình. Theo 1 số sách, cách đi này giúp những người đưa thơ đi lẹ hơn người thường. Những người này đi trung bình từ 100 tới 200Km mỗi ngày, cái chính đây khg phài là 100-200 Km mà làm sao họ có sức để mỗi ngày đi khoảng cách đó.
Đây là logic của thầy Kono : đi bộ là 1 sinh hoạt chính của con người. Cách đi bộ có ảnh hường tới sự nẩy nở của cơ bắp, và từ đó, có ảnh hường tới thân thể con người. Tất cả các thế võ Nhật được nghĩ ra, căn cứ trên 1 căn bản/ cơ thể khác, mất đi hiệu nghiệm khi được áp dụng với 1 cơ thể « tân thời » với những cử động gò bó, khg tự nhiên.
Với cách suy nghĩ đó, thầy Kono nghĩ là nếu đi bộ mà khg « xoắn » xương sống sẽ đem lại sự công hiệu của các đòn võ. Thầy chứng minh là những động tác « xoắn » khg phải chỉ khg gây hiệu năng vì lảm toả lực mà còn có thể dự kiến được. Những điềm này là mấu chốt trong những tình huống vào sanh ra tử của thời xưa.
Đây là 1 vài lý do tại sao hồi xưa 1 thành phần xã hội Nhật đi theo kiểu namba aruki. Samourai khi đeo kiếm bên hông, đi kiểu này thì kiếm sẽ ít lắc và « đập » vào hông. Quan quyền (ai mặc kimono) khi đi kiểu này thì kimono sẽ ít nhăn hơn (vì khg có dùng hông hay phần trên cơ thể như khi đi theo kiểu thời nay).
Nhũng người đi guốc Nhật (keta), khi đi kiẻu này dưới mưa thì bùn và nước ít bắn / văng lên chân / quần.
Tới giờ khg ai biết tại sao người Nhật khg đi kiểu này nữa. Dân Nhật bắt đầu đi kiểu « thường » vào thời kỷ Minh Trị, khi hoàng tộc nhất định « Âu châu hoá » quân đội Nhật. Lúc đó, cố vấn Pháp và Hoà Lan sang dạy quân đội Nhật diễn binh theo kiểu tân thời.
1 Giaỉ thuyết nữa là những người dùng cách đi này rất ít, thuộc tầng lớp khá giả, trong đó số đông nhất là tầng lớp samourai. Khi súng được dùng để thay thế cung tên, và lính trong quân đội khg phải là samourai nữa mà chỉ là dân bình thường bị bắt đi lính, nên cách đi namba aruki từ từ biến mất.
Trờ lại với thầy Kono, thầy nhận xét là trong quyền anh (boxing), khi đấm thì quay hông. Chuyện này thì đương nhiên vì quyền anh là võ từ tây âu tới. Trong khi đó, Judo, Kendo thời nay đều được dạy như vậy. Khg ai dạy võ Nhật mà khg xoắn hông hết.
Từ Aikido tới Kashima, hay bất cứ các môn phái và võ đường thầy đã học qua, khg ai đả động tới Namba aruki. Chỉ có đúng thầy Kuroda đã nói tới chuyện này với thầy khi dạy thầy.
Từ đó, thầy nghiên cứu và tìm tòi thêm và xác nhận được những gì thầy Kuroda đã dạy.
Theo nghiên cứu của thầy thì mỗi võ, mỗi trường, áp dụng namba aruki 1 cách khác nhau. Trong môn phái thầy Kuroda, họ khg có dạy kỹ thuật « tsubazeri » (đòn mà 1 kiếm sĩ ghì nhau), như phái Shinkage ryu dạy. Đối với họ, người kiếm sĩ đã né ra và chém chứ khg chờ tới lúc đó (ghì).
Kỹ thuật tsubazeri có rất nhiều lối đánh khác nhau, và tùy trường. Thời đó, cách đánh thông thường là móc địch thủ té bằng cách gạt chân. Thời đó có khoảng 500 tới 700 trường dạy kiếm thuật.
Vì số trường đông, 1 đòn có vô số cách đánh, nhiều nơi thì từa tựa nhau, còn nhiều phái thì hoàn toàn khác xa. Có 1 điều duy nhất la khg trường nào, khg phái nào dùng đất để tựa (bàn đạp).
Mỗi phái có lý thuyết riêng của họ, nhưng xui là họ khg còn lưu chuyền cho tới nay. Hãy nhìn Kendo hiện đại. Kendo hiện đại tổng hợp rất nhiều Ryu, và ngoại trừ 2-3 ryu, như ryu của thầy Kuroda ra, khg có Ryu nào còn dạy cách di chuyển như thời xưa nữa.
Kendo hiện đại cử động như thời nay. Họ có cái hình, bắt chước động tác như hồi xưa, nhưng thật ra họ khg có hiều gì hết. Tư thế kendo tân thời là đến từ Đức. Vào thời kỳ Minh trị, bất cứ cái gì đến từ Châu Âu cũng hay hết, và tư thế Kendo tân thời biến đổi từ đó.
Tư thế xưa thấp hơn thư thế bậy giờ nhiều.
còn tiếp...







Trả lời kèm Trích dẫn