Chắc do công việc của tui nó ảnh hưởng hay sao ấy: 1 ngày ngồi ghế hơn 10 tiếng đồng hồ, công việc văn phòng ấy mà, vả lại cũng không còn nhanh nhẹn, dẻo dai của thời thiếu niên, thui thì chấp nhận cái chậm vậy. Nhiều hôm tập hăng say quá thì hôm sau mệt mỏi buồn ngủ không làm việc được, còn không đi tập thì cũng buồn, nên lên sân làm vài cái động tác, rồi ngồi thư giãn ngắm bạn tập, cũng hay.
Nói chung thì sao cũng được, nhanh hay chậm không thành vấn đề. Chỉ là từ đầu tui thấy cái mục tiêu của Aikideshi đặt ra hơi lạ, vì nó không giống với mục tiêu của hầu hết aikidoka đặt ra khi đến với bộ môn Aikido. Chắc hôm nào rủ Aikideshi đi uống cafe làm quen quá, hehe! Không phải bàn luận về võ thuật đâu, chỉ là thích cái nhanh nhẹn và tư tưởng của cái cậu này.


Trả lời kèm Trích dẫn
