Bài này được dịch ra từ nhiều bài phỏng vấn của thầy Tamura, được gom góp lại và sắp xếp theo nhiều chủ đề.


Sự khác biệt giữa võ thời xưa và võ bây giờ

Lúc xưa, võ được dạy trong trường học thay thế cho lớp thể thao. Lúc đó khg ai biết hay nói tới thể thao là gì. Thời đó, mọi người rất phục khi thấy 1 thầy TDTT làm nhửng động tác thể dục như bây giờ. Thời đó, nữ thì học Naginata, nam thì Judo hay Kendo. Học những môn võ đó là điều đương nhiên.

Giới trẻ Nhật bây giờ khg hiểu cái tinh thần, cái lối nghĩ của nước Nhật thời trước. Họ hoàn toàn khg biết những nhân vật quan trọng như tướng Nogi và những đức tính mà ông ấy tượng trưng. Những phương cách để đào tạo đức tính con người và để bảo trì truyền thống đối với họ rất xa lạ.

Vả lại, những phong tục, tập quán, cái giá trị của những phương cách đó khg còn quan trong cho họ nữa, và bây giờ, võ thuật đối với họ chả khác gì tập đánh quyền anh. Ngay cả những môn võ truyền thống như Kendo và Judo cũng chỉ còn là 1 môn thể thao và chỉ chú trọng tới thi đấu.

Bên Nhật bây giờ, những môn võ tuy được gọi là " khg có luật ", tha hồ đánh đấm tự do, tuy nói vậy nhưng khg có nguy hiểm. Cái khái niệm " sinh tử " hoàn toàn khg có trong những bộ môn đó.




Hồi xưa, 1 samourai khi giao đấu, tuy chỉ với 1 cây kiếm gỗ, cũng có thể chết. Cách tập của họ làm cho họ quen thuộc với những tình thế sinh tử. Cách đó là sự khác biệt rõ giữa võ xưa và nay. Bây giờ, vận động viên, lực sĩ sẵn sàng làm đủ mọi thứ, kể cả gian lận hay uống thuốc kích thích để đoạt 1 huy chương. Chữ " VÕ " bây giờ khg là chữ võ thời xưa nửa, khg phải là " budo ", và giới trẻ khg biết budo là gì nữa.

Nhưng cũng hên là bây giờ còn 1 vài người, như thầy Kuroda để duy trì những di sản đó. Nhờ những người đó mà may ra budo vẫn sống mãi ... Lúc Nhật bản đi vào thời Meiji (Minh Trị ??), võ đạo cũng biến mất trong vòng vài chục năm. Thời đó, đâu có video và sách vở nói về võ cũng rất ít. Mặc dù vậy, Budo vẫn tồn tại được.


HKD ở ngoài nước Nhật

HKD ở ngoại quốc nói chung và Pháp nói riêng có vài cá tính riêng biệt. Dân Tây Âu lúc nào cũng muốn hiểu, muốn có 1 cái logic. Họ có thể giải thích được nhiều điều mà tôi khg thể cát nghĩa ra. Nhưng hiểu và thực hiện được lại là 1 chuyện khác.




Vũ khí trong HKD

Sư tổ là người sáng lập ra HKD. Mỗi lần Sư tổ giải nghĩ 1 đòn, ông ấy dùng vũ khí. Khg phải những môn sinh như mình lấy quyết định là tập vũ khí hay khg.

Chữ AikiKen hay AikiJo khg phải sư tổ đặt ra. Sư tổ khg có dùng tiếng gọi gì hết. Ổng chỉ lấy 1 vũ khí xong rồi ra tập ! chấm hết.





Sư tổ hay dùng từ " shochikubai no ken " có nghĩa là kiếm bằng gỗ thông, tre hay cây mận. Cây thông (matsu), tượng trưng cho sống lâu (Thọ) và sự dẻo dai vì cây thông lúc nào cũng xanh khắp 4 mùa.

Cây tre (take) là biểu tượng cho sự mềm dẻo và nhuệ khí, khi mọc cao lên trời và cây mận (ume), bên Nhật, có hoa trong khi trời còn lạnh, trong cái mùa khó khăn nhất của 4 mùa, là biểu tượng cho vượt qua tất cả những khó khăn con người thường gặp.
Sư tổ khi dạy vũ khí, khg cát nghĩa gì hết. Lúc đó hầu như khg ai hiểu gì và chỉ bắt trước những động tác của sư tổ. Sư tổ chỉ nói là tấn công, chém hay đâm, và khi tấn công thì bị đánh hay chém. Tuy cá vỏ sinh ráng chăm chú nhìn, họ vẫn khg hiểu tại sao sư tổ có thề dùng những kỹ thuật đó.

Đã khg được gỉai thích, khg được chĩ bảo, đã thế, khi nhìn sư tổ thì hầu như ai cũng bị thu hút bởi sư tổ. Từ sư tổ có 1 cái uy lực phát ra làm ai cũng bị thu hút hết. Khi sư tổ nhìn học trò thì ai cũng có vẻ tội lỗi hết.




Khi những võ sinh thủ những gì sư tổ đã làm, họ đều khg làm được và chính họ bị chém. Tập thế nào đi nữa, khg ai làm được gì sư tổ đã làm. Vì khg ai hiểu những gì sư tổ đã làm nên chả ai học được gì hết. Nếu khg nhìn thấy thì thế nào võ sinh cũng có cảm tưởng bị lừa phỉnh. Giác quan của sư tổ rất thính. Tuy khg nhìn nhưng sư tổ nghe và biết hết những chuyện xẩy ra chung quanh ổng.


còn tiếp ...