7. Kazua Tanahashi

Tanahashi bây giờ là 1 thầy đồ, 1 nhà văn và 1 hoạ sĩ. Ông đã viết vài cuốn sách nói về HKD, Zen, thiền ...


Năm 1947, 2 năm sau đệ nhị thế chiến, gia đình tôi dọn tới Iwama, ngay kế bên võ đường của sư tổ.
Sư tổ lúc đó có dạy võ cho 1 ít trẻ em ở Iwama vào buổi tối. Lúc đầu, khi nhìn cách tập chỉ thấy mọi người té lên té xuống như con mèo và làm nhiều động tác kỳ dị. Lâu lâu có thêm 1 vài động tác quái lạ như 1 kiểu cầu nguyện hay đọc kinh. Khi thấy vậy, tôi khg muốn vô tập nhưng sư tổ mời vô thử.

Tôi thử và sau 1 thời gian thì quen dần với cách lăn và những động tác kỳ lạ ấy. Tôi bị cái khg khí trang nghiêm đó. Lúc đầu thì tập với những động tác gỉan dị, lập đi lập lại hoài. Tôi còn nhớ là năm đó bắt đầu bằng suwariwaza Kokyu-waza và kết thúc năm bằng Kokyu-waza ...

Lúc đó nước Nhật thua trận và bị Mỹ quản lý, khg 1 môn võ nào được dạy ở khắp lãnh thổ. Hầu như ai cũng ngại khi nói tới quân sự: những khái niệm về tự vệ đều trở thành "những điều khg nên đề cập" và hầu như khg ai dám dạy hay tập võ. Có thể lúc đó, lớp võ ở Iwama là lớp aikido duy nhất khắp nước Nhật.

Đạo đường ở Iwama rất nhỏ, sàn bằng gỗ. Có 1 bàn thờ và 1 phòng khách rộng cỡ 8 tấm thảm. Tư gia sư tổ cách phòng tập khoảng 1.5 Km và giữa đạo đường và tư gia là đền aiki. Lúc đó cúp điện là chuyện thường. Khi cúp điện thì tất cả mọi người vô phòng "khách" của đạo đường ngồi chờ. Điều làm mọi người để ý là trong bóng tối, đôi mắt của sư tổ chiếu sáng như mắt mèo ....

Còn tiếp ...