Như anh aiki nhận xét, nếu tất cả mọi lớp võ đều theo lối B thì võ học chân chính chắc sẽ thất truyền, nhưng theo lối A lại khó thu hút học viên. Vậy tại sao không kết hợp A với B ? Có lớp dành cho trẻ em, lớp cao niên dưỡng sinh, lớp phổ thông tập cho vui khoẻ và một lớp nâng cao tập luyện bài bản và thi đấu. Tùy theo khả năng ai cũng học được, dùng các lớp phổ thông để quảng bá và nuôi sống môn phái nhưng vẫn duy trì được một lớp truyền bá tinh hoa võ học. Nếu dùng các hoạt động ngoại khoá như cắm trại, tiệc tùng, văn nghệ mà tạo được sức thu hút và giúp nhiều học viên thêm hứng khởi thì cũng nên lắm chứ, có hại gì đâu ? Việc công bố thành tích thi đấu trên radio, tv, báo chí hay mở website cũng vậy, đâu có gì đáng chê trách, miễn là đừng bịa đặt hay bốc phét là được rồi. Nói chung nếu một võ sư có tâm huyết muốn truyền bá võ học rộng rãi thì cũng nên linh động một chút, chia bớt các việc linh tinh nhờ bạn hữu và đồ đệ phụ giúp. Nếu vì quá khô khan nghiêm khắc khiến môn phái thui chột thì võ sư ấy nên tự trách mình hay nên trách thời thế đổi thay ?