Như thế, tổ sư Uyeshiba đã diễn tả niềm tin tưởng của mình một cách khiêm tốn và lặng lẽ, và đem thực hành niềm tin của mình như đã giảng dạy.

Các đô đốc như Isamu Takesh*ta, Sankichi Takahashi, Hidesuke Yamamoto, và các sĩ quan cao cấp khác đều theo học ông. Những người thuộc các gia tộc quí phái như Sameshima và Matsudaira cũng là học trò của ông.

Các môn sinh nầy dĩ nhiên rất khâm phục tài nghệ vô song của ông, nhưng họ còn bị lôi cuốn hơn nữa vì tinh thần và cá tính khác biệt của ông.

Khi đại chiến thứ hai bùng nổ, tổ sư Uyeshiba vì những lý do riêng rời võ đường, cấy một cái chòi trong vùng núi non ở hạt Ibaragi và bắt tay vào công việc nông tang. Sau đó, trong vòng mười hai năm, ông để hết tâm trí vào việc luyện tập tinh thần.

Trong thời gian nầy ông không nhận một người học trò mới nào cả, chỉ mang theo một số ít môn sinh đã nặng tình quyến luyến với ông vào chiếc lều trong núi ấy.

Tôi là một trong số ít người may mắn tiếp xúc thân cận với cá tính của tổ sư và được truyền dạy về những khuôn phép tinh thần của môn Hiệp Khí ạo.

Một thời gian sau khi chiến tranh chấm dứt, tổ sư Uyeshiba còn lưu lại trong núi và an nhàn tập luyện. Ông thấy nền luân lý thời hậu chiến bị xuống dốc nơi dân tộc mình và nhiều người trẻ đi lạc đường, ông rất đau buồn vì khuynh hướng đó. Nhiều người Nhật tự tín cho mình là trí óc cao siêu hơn đã mất niềm tin sau sự thất bại thảm thương của đất nước và chối bỏ mọi giá trị tinh thần.

Tổ sư Uyeshiba thấy rằng đây đúng là lúc truyền bá môn Hiệp Khí ạo cho công chúng, cho họ biết cách dùng tinh thần và thể xác một cách chính đáng, cho họ hiểu những nguyên lý của vũ trụ và cho họ một lần nữa lấy lại niềm tin. Ông gọi những môn sinh cũ tập học lại và bắt đầu truyền dạy môn Hiệp Khí ạo.