Chào anh Ngdalat.
Rất vui vì thấy anh chân thành.Có lẽ ở tuổi như anh và tôi thì việc nhận diện cuộc sống và võ thuật có phần "thoải mái" hơn những thanh niên trẻ.Cái gì cũng có tính tương đối mà thôi,không cứng rắn như cây tùng cây bách hiên ngang trước gió bão mà chỉ làm cây liễu vật vờ bên hồ nước thì cũng chẳng sao.Dập dờn,dật dẹo như bèo,lục bình nhỏ bé nhưng sóng to gió lớn chưa chắc nhấn chìm được nó đâu.Thân pháp,bộ pháp của Aikido thật sự là rất tốt:nhanh,dứt khoát,chính xác-ảnh hưởng nhiều của Kiếm đạo.Thân bộ pháp của TCQ,BQC có vẻ mềm mại,phiêu diêu hơn nhưng nguyên tắc cũng không khác nhiều với Aikido.Nói đến BQC người ta thường nghĩ tới lối di chuyển vòng tròn,nhưng thực ra khi giao thủ tôi thấy thường di chuyển theo đường chéo,tạt sang hai bên hay tiến lùi tam giác (rất giống Aikido). Về tấn công hạ bàn BQC có phép đánh vừa di chuyển vừa đá.Cú đá thực sự là cú bước chân,phóng gần đá thấp (mắt cá chân,ống đồng,đầu gối địch).Chân thường theo tay nên địch nhân khó nhận biết để phòng bị nên còn gọi là "ám cước".Đá trúng hay trượt khi hạ chân xuống là thành tấn ở bộ vị mới.(di chuyển thôi mà).Lối đá này có thể song luyện :người tấn công,người phòng tránh,kẻ tiến người lui nhịp nhàng,vừa luyện cước pháp vừa luyện cách di chuyển.Khi luyện nên đeo đồ bảo hộ ống đồng.
Khi luyện tốt ám cước thì sẽ không sợ bị tấn công hạ bàn-không có đòn đá nào nhanh hơn khi ta vừa tiến tới thì đã đá xong địch thủ,hai tay vẫn giao thủ bình thường,thân người không quá vặn vẹo lộ liễu.