Một mối nghi ngờ ấy đã nẩy nở, nó lại đưa đến những mối nghi ngờ khác và cuối cùng vô số mối nghi ngờ về mọi sự. Tổ sư Uyeshiba, một khi đã bắt đầu làm việc gì, là để cả tâm hồn vào đó cho đến khi công việc hoàn tất. Lần nầy ông để võ nghệ qua một bên và đem cả sức lực của mình ra giải quyết những thắc mắc của mình.

Ông gõ cửa các đền đài danh tiếng và học triết lý. Ông tìm nơi tĩnh mịch để suy tư. Ông ngồi lì dưới một thác nước để mở "đôi mắt của tâm hồn". Quyết ý giải quyết vấn đề của mình, ông tiếp tục cuộc đời khổ hạnh. Một mình trên đỉnh núi, khoa cây kiếm gỗ, ông chìm đắm trong câu hỏi : "Võ thuật là gì ?"

Sau mấy năm tập luyện và đi chu du tầm đạo, một ngày kia từ một ngọn núi bước xuống, ông đi vào sân một chiếc chòi tranh, đổ nước lên người và nhìn lên bầu trời xanh. Bất ngờ vào lúc đó ông thấy mình hứng khởi một cách kỳ lạ. Ông thấy mình được nâng lên, rọi sáng khi nước mắt lăn dài xuống má trong niềm biết ơn trời đất. Trong khoảnh khắc, ông trực nhận được chân lý. Ông thấy mình trở thành một với vũ trụ.

"Hãy tìm và con sẽ gặp". Ông đã nhiệt tình tìm kiếm chân lý, đã thiết tha tìm câu trả lời cho vấn nạn của mình, và ông đã tìm thấy nó. Cuối cùng, bằng cả tinh thần và thể xác, ông cảm biết được cái chân lý vĩ đại của Thiên Nhiên. Giờ đây ông từ bỏ cái bản ngã ti tiểu của mình để lấy tinh thần của Thiên Nhiên làm tinh thần của mình.

ó có thể gọi là sự mặc khải của Thượng đế, một trạng thái trực nhận chân lý tuyệt đối, như môn Thiền (Zen) đã gọi.

Tổ sư Uyeshiba hồi tưởng lại những sự việc xảy ra ngày hôm ấy, thường kể câu chuyện như sau :

"Khi thầy đi thơ thẩn trong sân, đất bổng dưng rung động. Hơi khói vàng từ đất xông lên bao kín cả thân thầy, và sau đó thầy cảm thấy mình trở thành một thân thể bằng vàng. ồng thời, tinh thần và thể xác thầy cảm thấy nhẹ nhàng ; thầy có thể hiểu được tiếng chim đang líu lo và thầy hiểu rõ ràng tinh thần của đấng sáng tạo. úng lúc ấy thầy nhận được sự mặc khải : nguyên lý căn bản của Võ Thuật là tình yêu thượng đế và tình yêu vũ trụ. Những giọt lệ sung sướng lăn dài xuống má thầy. Từ lúc ấy, thầy cảm thấy cả trái đất là nhà thầy và mặt trời cùng các tinh tú là của thầy. ịa vị, tiếng tăm, danh dự, giàu có, ý muốn mạnh hơn người khác không còn gì lôi cuốn thầy nữa tất cả đã tan biến đi.