Ngày xưa các cụ có câu:

Bỏ lời lấy Ý, Bỏ Ý lấy ...... (quên rùi, ai nhớ nhắc lại dùm)

Lời nói, văn tự chỉ là hình bóng (snap shoot) cua tư tưởng. Dù lời nói hay (rõ ràng) đến đâu cũng không phải là tư tưởng. Cũng giống như hình chup của ta vậy. Cho dù hình chụp của ta là trắng đen, màu thì cái hình đó cũng không phải ta. Chúng ta thường bị môt tật bám vào các lời "khuôn vàng, thươc ngọc" của tổ sư, danh nhân mà không biết trich ra cái ý, cái tinh tuý của các lời nói đó. Trường hợp như vậy người ta gọi là mọt sách. Rõ ràng sách chứa đầy trong bung nhưng không làm được gì hết.

Trở lai vấn đề hoà hợp với với uke. Theo quy luật âm dương vận hành của vũ trụ (hì hì đang dóc đó) thì bất cứ sư vật sư việc nào cùng có hai mặt. Có sống thì phải có chết, có trái thì có phải, có cao thì có thấp, ......... có hoà hơp thì phải có ly tán. Hai măt đối lập đó đều nằm trong một thể (theo triết học), còn gọi là lý bât nhị (không hai) của nhà Phật. Chúng ta thường bị rớt vào một vế của vấn đề (biên kiến) hay còn gọi là ..... (ôi chữ nghĩa sao bay mất tiêu).

Khi ta hoà hơp với Uke thì cũng là lúc ta phải chuẩn bị tách ly Uke (Uke nằm đo đất, dập mặt) Có những cuộc ly dị suông sẽ yên thắm (đo đất rồi dứng dây bắt tay ra về) nhưng cũng có những chia ly đớn đau (gãy tay trật khớp phải vô binh viện) Tất cả là tuỳ ta và Uke !!!!!!!!