Mình không đồng ý với QQuan cho lắm, giữa Chánh và Tà biên giới rất mỏng manh, khó phân biệt, điều quan trọng nhất là tâm người luyện võ thôi (đã có một loạt bài của anh NgDalat tranh luận về vấn đề này rồi), trời trong xanh cũng có thể kéo mây đen, và trong đêm đen dăm ba ngày cũng có trăng sáng mà.

Theo ý mình thì Chánh phái và tà phái phân biệt theo vài yếu tố sau:
+ Chánh phái: luyện những môn võ thuận theo âm dương ngũ hành, khi ra đòn thì trực diện, đả bại đối thủ bằng thực lực của mình.
+ Tà phái: luyện những môn võ huyền bí (cái này chưa hẳn là tà), dùng độc dược, ám khí, khi lâm trận thì hay dùng mưu mô, đánh lén...

Trong Chánh có tà, trong tà có chánh, quan trọng là người học võ có luyện được võ đức không nữa, Hà Mô Công trong tay Dương Qua hay Càn Khôn Đại Nã Di do Trương Vô Kỵ thi triển thì không thể nói là Tà được.

Người ta hay nói " Đạo cao một thước ma cao một trượng" nhưng cuối cùng Tà lúc nào cũng thua Chánh vì " Nhân chi sơ tính bản thiện", bản ngã lương thiện của con người sẽ chiến thắng tất cả !!!

Vài ý tranh luận có thể làm loãng chủ đề, mong các bạn thông cảm .