Cám ơn anh aiki đã bỏ nhiều công để mang đến cho mọi người một cuộc phỏng vấn thật thú vị, có vẻ thầy Tamura không thích được phỏng vấn nên cứ dời tới dời lui mấy lần, anh aiki mà thiếu kiên nhẫn là huốt mầt rồi. Nói ngay ra, chuyện phỏng vấn rồi bị gán ghép hoặc diễn dịch sai khá thường xảy ra với những người nổi tiếng, chẳng trách thầy có vẻ ngần ngại. Có lẽ thầy lấy cớ cần bà thông dịch để có người làm chứng sau này, phòng ngừa bị diễn dịch sai lạc. Chắc vì quá thận trọng nên thầy đã tránh trả lời câu hỏi về sự khác biệt giữa đòn thế xưa và nay, tiếc quá, điều đó chắc ai cũng mong được nghe nhận xét từ một võ sư uy tín cỡ thầy Tamura.

Ngẫm nghĩ thấy mấy câu trả lời của thầy thiệt chí lý. Cách tập thời xưa nghe có vẻ lộn xộn nhưng thật hay, chắc thầy tập cho trò tùy theo căn cơ từng người chứ không bị ràng buộc vào những chương trình cứng ngắc. Tập là tập, không bận tâm chia trí đến những chuyện đai đẳng, đỡ ghen tị tranh chấp. Cái lối cứ đều đặn vài tháng lại tổ chức thi lên đai như ngày nay thật mất thì giờ, đánh giá khả năng một võ sinh phải qua một quá trình lâu dài chứ đâu thể chỉ căn cứ vào một kỳ kiểm tra, thầy dạy phải biết sức trò chứ ! Khổ cái là đời nay mà không cho người ta lên đai thường xuyên thì võ đường chắc vắng teo ! Ngày xưa mấy cái đai màu chỉ dành cho trẻ em, ngày nay coi bộ già trẻ lớn bé gì cũng mê màu hết ...