-
anh Hagakure à, em Tâm đây, hic em quên mất nick của em là gì rồi. Nhưng vẫn chưa kịp đăng ký. Vì em đang nghĩ một cái tên nào đó hay hay. Dĩ nhiên là tên tiếng Nhật vì em đang học tiếng Nhật mà.
Ôi, nói đến chuyện tranh của Nhật thì có lẽ nó gắn liền với tuổi thơ của em, Lần đầu tiên em đọc đoremon (cũng là lần đầu tiên truyện Đoremon được xuất bản ở VN) là lúc em học lớp 3, bằng tuổi của Nobita và cứ thế tới tận bây giờ vẫn nghiền truyện Đoremon à. Hồi đó bố em chiều em lắm, cứ đến thứ 6 hàng tuần là đi mua chuyện tranh về để cho em đọc. Đến bây giờ ko được ai mua chuyện tranh cho nữa mà em tự mua cho cháu mình và dĩ nhiên sẽ nhân tiện đọc ké. Các chuyện anh liệt kê ở trên thì em đã đọc hầu hết có những câu chuyện có lẽ phải đọc tới chục lần ý chứ nhất là Doremon, Teppi, Subasa, Bảy viên ngọc rồng, bác sĩ quái dị, cậu bé ba mắt,..... Không hiểu sao bây giờ những chuyện tranh hay như vậy ko thấy được sáng tác nữa à. Vì thế anh biết ko em luôn tự hào là mình sống trong thời kỳ văn hóa chuyện tranh đó nghe. Thật ra em thấy những chuyện tranh đó không những vui mà còn rất giàu tính nhân văn và những kiến thức bổ ích nữa. Nếu đem chuyện Doremon ra mọi người sẽ thấy ngay là mỗi một câu chuyện nhỏ đểu mang một bài học giáo dục nhỏ hoặc một kiến thức khoa học hoặc những tình cảm đẹp... Nhất là những chuyện dài tập thì rất cảm động. Và thật ra em cảm thấy một phần nào cá tính, cách sống của những nhân vật nhỏ trong truyện tranh NB đã làm nên tính cách của mình. Hì ví dụ như cái tính lười biếng của Nobita chẳng hạn. Rất mong sau này sẽ có những bộ chuyện tranh hay như vậy ra đời.
-
Quyền viết bài
- Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
- Bạn Không thể Gửi trả lời
- Bạn Không thể Gửi file đính kèm
- Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
-
Nội quy - Quy định