-
Nỗi nhớ
Nỗi nhớ dâng đầy nương theo bóng
Không tách rời như nợ chẳng tha
Đợi đêm về tắt bóng trong ta
Nương bóng đêm cho lòng thong thả
Nỗi nhớ còn theo ta một cõi
Giòng sông nào biển cách ngăn đôi
Ta nghe tim từng nhịp đơn côi
Hồn khắc khoải từng ngày hấp hối
Nỗi nhớ vẫn nương nhờ bóng tối
Tưởng như lời trăn trối trên môi
Máu trong ta đã cạn khô rồi
Không thể đến bên em nương náu
Nỗi nhớ trong ta đang cào cấu
Chung quanh ta im lặng bốn bề
Miên man trong cõi vắng hôn mê
Như xót xa tình đời nhân thế
Ta không thể ra ngoài nỗi nhớ
Vẫn trong ta cào cấu không nguôi
Bóng còn đây sao mất một người
Bơ vơ lắng nghe lòng tiếc nuối...
(AT)
-
Quyền viết bài
- Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
- Bạn Không thể Gửi trả lời
- Bạn Không thể Gửi file đính kèm
- Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
-
Nội quy - Quy định