Tình trạng mất lửa rồi nghỉ ngang của người tập võ là rất nhiều. Phần đông người đi tập võ thì tuổi đời độ 20 trở lại, sức sống và hoài bảo cao. Họ hăng say lao vô tập nhưng cũng dễ chán. Tôi nhớ hồi mới tập võ hăng lắm, 6h tập mà bữa nào rảnh 5h lên sân rồi, hổng chi hết ngồi đó đó đấm, đá cho đã người và muốn tập nhiều nhiều để mau giỏi. Nhưng từ lúc lên đai đen là chán rồi, mình vô mình tập chứ hông ai day gì hết, chán lắm, tập nhiêu đó tập hoài. Vậy là nữa chừng đứt đoạn với Taekwondo. Giờ lên tập Aikido không hăng như hồi trước nữa cứ bình bình vậy thôi. Nhưng cũng có một lúc mà tui chán chết được, đó là lúc làm Uchideshi của sân. Trời ơi bao nhiêu công việc đổ lên đầu, nào là quản lý cơ sở vật chất sân, quản lý võ sinh, rồi lên giáo án dạy cho võ sinh hàng tuần.... Khủng khiếp tới nổi tui sợ lên sân luôn, tuy nhiên công bằng mà nói đó là giai đoạn tôi học được nhiều nhất, vì có điều kiện quan sát người ta tập và suy nghĩ về cách họ tập. Nhưng sau khi xin thầy cho thôi không làm Uchideshi nữa, về tui ngủ một giấc ngon lành, tối đạp xe đi chơi lại thấy cảm giác muốn tập lại. Thế nên theo tui để không nghỉ nữa chừng chúng ta cần có những điều kiện sau đây:
Thứ nhất luôn tập với tinh thần thoải mái nhất, nếu tinh thần không tốt thì đừng tập nhưng hãy đi coi người ta tập mà học thêm.
Thứ nhì luôn biết làm mới kỷ thuật của minh. Như anh Aiki đã nói thì tập Aikido có 3 giai đoạn là học vẹt, tiếp thu và hoàn thiện, sáng tạo. Nhiều người chỉ tập đến giai đoạn thứ nhất và một phần của giai đoạn thứ 2 nên chán và nghỉ là phải. Tối ngày lên cứ y thế mà đánh hổng chán mới lạ.