Khất thấy học Võ mà chỉ nhăm nhăm đi... "chiến" thì chán lắm! Bản thân Khất tui cũng đi học nhưng như Anh DCH nói "...Đào luyện cái TÂM...". Có thể nói không ngoa rằng bản thân Khất là cái "thằng" tập dở nhất tại Dojo mình nhưng nếu ra thực tế cuộc sống cái "bản năng" như được "ngấm vào máu" ấy. Có khi chỉ là đi bộ trên vỉa hè mà một cô em xinh xinh khẽ chạm vào lưng là Khất đã... giựt mình quay lại... để rồi được ngắm nhìn một Dung nhan "hoa nhường nguyệt thẹn" đang hồng lên e lệ kèm theo một câu lí nhí "...E...m Xi...in Lỗi...!". Cuộc sống cóa nhẽ vì thế đã nhẹ đi phần nào những lo toan vật lộn vì miếng cơm manh áo lắm rồi!:dazzler:

Rồi còn bao nhiêu kinh nghiệm trên Công trường để có thể dùng sức nhàn mà vưỡn đạt định mức (vd: đẩy cái xe hàng cần 4 người nhưng xe chuyển bánh thì ta chỉ cần 3 thậm chí 2 cũng được, tiết kiệm nhân công làm việc khác..etc...)... hoặc thay vì va chạm ngoài đường đáng ra "sứt trán bể đầu" thì mình đã "cao bay xa chạy" hoặc ít ra cũng có chút lí lẽ (vì Coăn Nhà Võa là "lì đòn" lắm! Nói lí lẽ trước đã. Rủi gặp nhơn vật nào "dữ" thì cùng lắm sưng cái mặt mà... quặt cái tay "nó" vào! Hề hề...:lol

Phiếm đàm một chút nha ACE! Thấy Topic này lâu rồi nhưng thời gian eo hẹp quá!

Chúc ACE an mạnh!

AM