Trích dẫn Gửi bởi levan
Sẵn đang nói về Sambo và Judo, anh totoro_san cho phép tui hỏi thăm vài điều nhé:
- Hiện tại vn nghe nói võ sư Nguyễn văn Chơi có đẳng cấp judo cao nhất, vậy đẳng cấp này do liên đoàn judo vn hay liên đoàn judo thế giới cấp ? Thời 1975 võ sư Chơi đang ở đẳng cấp nào ?
Mấy hôm nay hơi bận nên bây giờ mới có dịp đọc câu nầy của Anh Levan.

Em xin được góp ý mọn như sau:

Tháng 12/2003 em về Việt Nam có xuống Cần Thơ với Thầy Đệ (Huấn luyện viên trưởng LĐ Taekwondo VN) xuống Cần thơ chấm thi cho 1 lớp Taekwondo của Bộ Công An ở đường Mậu Thân - Cần Thơ. Thầy kêu "Mầy đi với tao xuống dưới đó chơi, có mấy thằng nhóc Đại Hàn tụi nó cứ 1 Kukkiwon, 2 cũng Kukkiwon nó tưởng VN mình không ai từng được chấm thi ở Kukiwon... Xuống với tao !!!".. Mới vửa về đến VN chưa được ăn nhậu 1 cái thì phải xách gói theo thầy làm "Điếu đòm" rồi chán thật !

Nhưng khi xuống dưới Cần Thơ.. Mới thấy là chuyến đi vô cùng hấp dẫn, được ở nhà của Thầy Nguyễn Văn Chơi... với cô cháu gái đang mang huyền đai 1 đẳng Judo mới du học bên Singapore về cũng ở ngay nhà Thầy nghĩ hè !... (Chuyện nầy để hôm nào kể riêng với bác Levan, Aiki, Zen và anh Toroto_san nhe - tạm thời kể chuyện võ trước).

Vì theo ké thầy Đệ nên...Được ngồi cùng bàn, nói chuyện với "Cây đại thụ Nhu đạo" Nguyễn Văn Chơi là một hạnh phúc thật lớn lao mà đâu phải ai cũng có được phải không các anh?, Tui được biết Thầy Chơi là dân cần Thơ chính gốc, với bản lĩnh của một người mang đẳng cấp huyền đai đệ Bát đẳng nhu đạo, cấp bậc cao nhất ở Việt Nam có được hiện nay và từ trước đến giờ, Thầy nói chuyện rất nhẹ nhàng và cư xử với một kẻ thuộc hàng con cháu như hết sức giản dị, đầy tình cảm yêu mến.

Thầy gọi tui là "Mầy" và ông lúc nào cũng xưng là "Thầy" hay "Bác Năm" theo kiểu bình dân của Nam bộ mình, chuyện trở nên thân mật hơn khi nhắc đến bố tui thì Thầy cho là biết là từng gặp qua và từng giao tiếp với Bố tui khi làm huấn luyện viên Vovinam với Thầy Nhàn tại Tây Đô trước 1975. Thầy Chơi nói chuyện nhẹ nhàng từ tốn, lâu lâu xen lẫn 1 chút hóm hỉnh ngầm rất hay, nhìn ông rất bình thường khuông mặt khắc khổ nhưng mà chính là qua cái "thần" trong phong cách "rất thường" được toát ra từ ông làm một kẻ phàm phu tử như tui phải e dè ái ngại lúc ban đầu về sau vài tuần trà thì Thầy cởi mở nói chuyện võ.

Kể về Thầy Nguyễn Văn Chơi, tui không biết nên bất đầu từ đâu nữa, và chắc chắn là với kiến thức quá hạn hẹp của mình, thế nào cũng sai lệch và không đúng về Thầy vì ở nhà Thầy 2 ngày khi về..Tui nhớ đến cháu gái Thầy hơn là Thầy...

Xin lấy đoạn văn sau đây xin được nói về Thầy Nguyễn văn Chơi.

"Những con người huyền thoại nhu đạo dường như có một điểm chung thủa ấu thời. Sư tổ nhu đạo Jigoro Kano thiếu thời vốn nhỏ bé nên hay bị chúng bạn hiếp đáp, ra đời thì lại gặp những kẻ ỷ vào sức mạnh và sự cao lớn của mình mà chèn ép kẻ yếu. Vì thế, ông đã sáng lập ra môn nhu đạo với triết lý "lấy nhu thắng cương," môn võ phù hợp cho những ai có thể tạng thấp bé. Ông Nguyễn Văn Chơi đến với nhu đạo cũng vì lẽ ấy. Ông sinh năm 1935. Là kết quả của mối tình giữa một nghệ nhân chạm gỗ nổi tiếng khắp vùng Nam Kỳ Lục Tỉnh thời thuộc Pháp với một cô thôn nữ bán trái cây ở bến Ninh Kiều. Nhà nghèo, người ốm quặt quẹo, nên ông luôn mặc cảm về thân phận của mình.

Vì thế, năm 1950 khi cậu bé Chơi bước sang tuổi 15, cũng là lúc ông Pie Phạm Cao ăng, một người Pháp gốc Việt, tỉnh trưởng Cần Thơ, mở lớp nhu đạo để thanh niên Việt Nam chứng tỏ mình không phải thân phận của kẻ "nhược tiểu," cậu bé Chơi ghi danh học ngay. ó cũng chính là lớp nhu đạo đầu tiên ở Việt Nam. Vì không có tapis (thảm tập) nên võ sinh phải tập trên cát, trên cỏ khiến võ sinh bỏ cuộc dần, chỉ còn lại 3 người trung thành với sư phụ, đó là Nguyễn Văn Chơi, Phan Văn Quang, Lưu Trọng Kiệt.

Sau đó, ông Quang chuyển lên Sài Gòn rồi đảm trách chức Chủ Tịch Tổng Cục Nhu ạo Việt Nam (trước 1975), ông Kiệt đi lính và tử trận. Mỗi ông Chơi vẫn gắn chặt với vùng đất Tây ô. Qua lời kể của ông, tôi không chỉ có dịp hình dung về vùng đất Cần Thơ xưa mà còn thấy cả hình ảnh Cần Thơ thời "bao cấp," Cần Thơ thời mở cửa kinh tế. Cái thời điểm tôi đến nhà ông, tôi vẫn thấy xung quanh căn biệt thự khang trang, bên trong mang bầu không khí của một lão võ sư nhu đạo thâm trầm của ông là cả một dãy trang trại nuôi gà, chim cút. Tiền làm ra, ông cùng vợ và con cái trong nhà quyết tâm đầu tư phát triển môn nhu đạo cho đất Tây ô. Nhờ ông mà có lúc Cần Thơ là một trong những trung tâm nhu đạo mạnh trong nước...

Tôi không có tham vọng kể về những gì ông Chơi đã góp phần làm nên một thế hệ võ sĩ nhu đạo Tây ô, thậm chí cho môn võ này ở Việt Nam hiện nay. Nếu muốn biết, bạn chỉ cần nhìn vào Ban Huấn Luyện Tuyển Nhu ạo Việt Nam hiện nay, sẽ thấy một người học trò ruột của ông là võ sư Lê Quốc Thám. Tuy nhiên, với người học trò này, mà ông từng coi như con ruột, ông có đôi tâm sự như muốn trách móc... Ông nói xa xôi đến cái đạo của một võ sĩ, cái đạo sống của người đời, mà cả cuộc đời ông gắn chặt với đất Tây ô này, ông nghiệm rằng sống trên đời trọn vẹn là cống hiến hết khả năng của mình để giúp ích người đời, rồi cái phúc cũng sẽ đến, nếu đến trễ với mình thì con cháu mình sẽ được hưởng..."

ACE có thể đọc thêm về Thầy Nguễn Văn Chơi ở bài viết sau đây:

http://www3.tuoitre.com.vn/thethao/Index.aspx?ArticleID=121294&ChannelID=14

Nói chơi chơi... Tạm đủ về Thầy Chơi nhe ACE.

Thân mến:friends: