Hôm nay, tôi ngồi đọc những bài trong Thư giản, đọc thì thấy có hay đó, nhưng rồi sao tôi lại thấy tự ái sao đó ... thiệt là :sad: :sad:
Hôm nay, trời Sài gòn oi bức, buổi chiều, có cơn mưa bất chợt đi qua, nhưng cũng không làm cho thời tiết mát mẻ thêm chút nào. Sau giấc ngủ trưa dưới khí trời nóng nực, tôi tỉnh giấc, rồi ngồi vào bàn đọc những post trên 4rum, có những điều cũng thú vị, nhưng có những điều cũng khó hiểu. Chắc tại cái sự hiểu biết của tui nó gan tấc quá hay sao đó, thôi thì đành đổ thừa như vậy đi:funny:
Nhưng sao trong lòng tui cảm thấy nặng nề, phải chăng điều gì đó bất chợt ùa vào tôi, khiến tôi có cảm giác lạ không nữa.
Tui ngồi thừ người, suy nghĩ miên man. Rồi tui như người đang mê chợt tỉnh, ủa mà có chuyện gì mà mình phải vậy ? Tôi có lỗi với ai chăng? ... đủ thứ và đủ thứ ...
Và rồi , tui mở bài nhạc "Không có anh", câu mở đầu "không có anh, em biết vui cùng ai" ... ngồi nghe để lòng tôi nhẹ nhàng, đỡ nặng với khí trời oi bức này.
Điệu nhạc du dương, nhẹ nhàng ... và câu cuối của bản nhạc ..."không có anh , em về với hư không", tui tự hỏi có phải như vậy không nhỉ ...
(hơiiiii)