ANH CÓ BIẾT
Anh ngồi đấy mà chừng xa xôi quá
Mắt môi kia sao nghe bỗng không gần
Nụ cười kia, tuy mãi vẫn thấy thân
Nhưng sau đó , cả một trời gian dối
ANH CÓ BIẾT
Anh ngồi đấy mà chừng xa xôi quá
Mắt môi kia sao nghe bỗng không gần
Nụ cười kia, tuy mãi vẫn thấy thân
Nhưng sau đó , cả một trời gian dối