-
Member
Tiếp đây ... (à, cái Gif Animation của bác Psi là hình thầy Saotome đó, không biết bác liên hệ thế nào với phái này?)
Có lẽ xin kể tập trung vào những điều khác biệt giữa Shobukan và các võ đường mà tui đã từng đến tập.
Điều đầu tiên là ... vóc dáng của võ sinh. Với các anh chị em tập ở nước ngoài thì có lẽ chẳng có gì lạ, nhưng với tui thì đó là điều rất ấn tượng. Võ sinh Tây thì cũng cao to như Tây, dĩ nhiên. Trong lớp tui tập ở Shobukan có khoảng 20 người, kể cả HLV. Trong số đó, tui là thấp bé nhẹ cân nhất (tui cao 1m69, nặng 72kg). Có một anh da đen để tóc xoăn tít, lại có cái đuôi gà phía sau cũng quăn, râu dê, ria mép tỉa tót đàng hoàng trông rất vui. Một anh Mễ (đại loại là anh này nói tiếng Tây Ban Nha chứ không rõ chính xác gốc ở đâu, bên Mỹ hay gọi là "Mễ") thì đầu trọc, mặt rất ngầu, nhưng hóa ra hiền khô. Anh này không quá cao nhưng tướng tá thì chắc nịch. HLV Eugene Lee thì cao to, tóc lại bồng bềnh trông khá nghệ sĩ, chỉ phải tội là có tật nói lắp. Các cô võ sinh cũng cao nhưng thanh mảnh hơn. Nói chung là họ cao hơn mình, to hơn mình nhiều. Bên Mỹ cũng có người thấp, nhưng lớp tui học thì lại không có.
Một điều tui thấy ấn tượng nhất ở Shobukan là không khí và phương thức luyện tập. Trong một buổi tập, tất cả mọi người, bất chấp cấp đai, đều học đòn như nhau. Đai đen cũng học đòn đó, đai trằng cũng vậy. Võ sinh 20 năm cũng tập cùng 1 đòn với võ sinh mới vào ngày đầu. Khi chỉ đòn, tất cả võ sinh ngồi xuống, HLV chỉ đòn vài lần, rồi tất cả đứng dậy bắt cặp tập đòn đó. Tui để ý thấy lúc ấy mỗi người tự đánh theo cách cảm nhận của mình: đai trắng thì nguều ngoào, lọng cọng, đai đen thì trơn tru thuần thục hơn, nhưng mọi người cứ thế mà tập. Đây là cách giống với võ đường Aikido Takeda-ryu tại Hokkaido, Nhật, nhưng rất khác với các võ đường Việt Nam ở trong nước cũng như tại Tenshinkai dojo ở Westminster, California mà tui cũng có dịp ghé. Cách này lợi thế ra sao, bất lợi thế nào, có lẽ tui sẽ đem ra một topic để anh chị em trên diễn đàn thảo luận xem. Riêng tôi thì thấy cũng thích thú, vì nó xóa nhòa cảm giác phân biệt đẳng cấp trong võ đường. Nó tạo ra cho võ sinh một trạng thái bình đẳng, thoải mái. Anh cũng như tôi, tôi cũng như anh. Có một kỹ thuật trước mặt, anh có thể thu nhận nhiều thì anh được lợi nhiều, tôi thu nhận ít hơn thì tôi lợi ít hơn, nhưng rồi nếu tôi tập 10 năm sau thì tôi thu nhận ngày càng nhiều, mà lại vẫn bình đẳng. Đây cũng phù hợp với lối sống và cách hành xử tại Mỹ: tức là đấy, lợi ích nó nằm sờ sờ ra đấy, tôi tạo điều kiện về quyền được hưởng của các anh là như nhau, anh nào muốn hưởng ra sao cũng được, anh giỏi thì anh hưởng nhiều, anh dở thì hưởng ít. Anh dở quá thì anh chả được lợi gì, nhưng anh chả trách ai được ngoài chính anh. Cách này còn tránh được tâm lý "cha chú" trong võ sinh, mà tui thường thấy ở nhiều võ đường. Võ sinh cũ, lâu năm hay chỉ vẽ võ sinh mới, lẽ ra thì cũng hay, nhưng thường là bị lạm dụng. Nhiều lúc rối tinh rối mù, mấy tân môn sinh không biết nghe ai nữa.
Trong buổi tập, uke đổi nhau liên tục. Cứ mỗi lần HLV chỉ đòn xong là đổi uke, mà mọi người tự động đổi. Thành ra cả buổi tập 2 tiếng thì tui được tập với tất cả các võ sinh khác trong võ đường. Thôi thì đủ loại uke, chiều cao cân nặng khác nhau, chân tay dài ngắn khác nhau. Về khía cạnh rèn luyện kỹ thuật, tôi thấy đây là cách rất hay vì có lẽ mọi người đều đồng ý là Aikido phải biết điều chỉnh phù hợp với từng uke. Và khi đổi uke liên tục như vậy thì các cấp đai tập lộn xộn với nhau, đen với trắng, nâu với xanh, xanh với đen v.v. Và tất cả cùng tập một đòn. Khi đó, đai cao có điều kiện đánh nương tay với đai thấp, và làm uke tốt cho đai thấp. Đai cao được lợi là học cách xử lý cách phản ứng bất thường (mà đôi khi là rất tự nhiên) của uke mới tập.
(tạm dừng đây, khi nào có thời gian lại viết tiếp)
-
Quyền viết bài
- Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
- Bạn Không thể Gửi trả lời
- Bạn Không thể Gửi file đính kèm
- Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
-
Nội quy - Quy định