Anh Phan Trần ớ ời.

Dĩ nhiên cái lu bé phải dễ ôm hơn cái lu lớn. Tới cái lu "Phái nữ" lai càng khó .... tợn.

Anh hỏi cái gì sóng sánh trong người Mr. Đạt? Trong người Mr. Đạt và bất cứ ai đều có một cái sóng sánh mà người ta goi là KI đó. Không tin thì anh Phan Trần lấy cái xe đap hay xe máy rồi luôn phiên đèo (chở) một bao gạo, thằng nhỏ, Lu nước (vơi vơi) cùng trọng lượng xem sao. Anh sẽ thấy là đèo (chở) thằng nhỏ là dễ nhất. Chở bao gạo khó hơn. Tới phiên thùng nước thì khó nhất.

Tại sao ba cái cùng trọng lượng mà chở thằng nhỏ dễ nhất. Tại vì KI trong người nó sóng sánh qua lại giúp anh. Tới khi chở bao gạo khó hơn vì bao gạo không có KI gì hết. Tới lúc chở thùng nước thì cái KI đó lai làm khó anh. Tương tư như vậy nếu anh chở thằng bạn say khướt rất khó.

Anh bế thằng nhóc xem. Khi nó muốn tuột xuống đất thì đố anh giữ được. Hì hì. Trọng lượng trên cân của nó đâu có tăng đâu mà sao lúc đó nó nặng thế. Khi đó KI của nó cứ từng đợt dội xuống làm anh giữ không được.

Nhiều người thi triển tuyệt kỹ "thiên cân trụy". Thât ra là họ khéo léo điều khiển cái chất KI sóng sánh trong người họ đấy thôi.

PS: Đâu có úp mở gì đâu. Ráng nói đó chớ nhưng mấy cái chữ nghĩa đang thiếu thiếu