Fly In Dance (Cont and End)

`Thằng quỉ sức dầu gió... đi ăn ốc không? Tao bao hè hè...`
Là tiếng thằng Thiết gọi tôi. Đêm hôm khuya khoắt đôi khi chúng tôi đi ăn ốc và làm vài chai Ken, trước kia tôi hay uống bia nhưng hai tháng gần đây tôi không uống nữa.
- Đợi tao 10 phút... uống hết ly Cafe này cái đã...
Cho đến ngày hôm nay, Fly In Dance đã rời tôi gần 2 tháng... Tôi vẫn cứ mỗi tối 3 giờ 1 phút online, đóng hết tất cả các Page, để jht lặng lẽ bên cạnh Fly In Dance 10 phút. Tuy trong cuôc sống thực tại, em đã không còn có thể fly in dance, nhưng tôi vẫn hy vọng trong thế giới net huyền ảo, em vẫn có thể tiếp tục Flying In Dancing... Thằng Thiết cứ mắng tôi ngốc, dù sao người ta cũng đã ra đi mãi mãi, làm những chuyện ruồi bu đó làm chi? Nhưng... cho dù em đã không ở thế gian này tôi vẫn không đành lòng để linh hồn của em cảm thấy cô độc vì em từng nói... em sợ cô đơn.
`Ê mày không phải đã bỏ món cafe rồi hả thằng kia?...` - Thằng Thiết hỏi một cách hiếu kì.
Thật ra tôi vẫn không quên những lời nhắn nhủ của em vào đêm cuối. Do đó... bắt đầu từ ấy tôi không đụng đến cafe nữa. Nhưng đêm nay tôi... lại có cảm giác muốn uống cafe, và... tôi sẽ làm thêm một ly cho em... vì hôm nay là 12-2, ngày em tròn 22 tuổi.
Tôi nhớ 17-1, Đà Lạt rơi một trận mưa thật to. Khi tôi chạy đến bệnh viện người ta bảo với tôi rằng: Lúc khuya 3 giờ 1 phút, phòng bệnh số 98 có một con bướm màu nâu bay đi, sau đó thì không nhớ gì nữa. Tôi chỉ biết lặng lẽ đứng dưới gốc Liễu bên hồ Xuân Hương suốt cả ngày. Tiểu Huệ nói đúng, Đà Lạt quả thật rất lạnh. Con nhỏ em thì hơi ngốc một chút... Nó hỏi tại sao mặt tôi lại ướt như thế? Chẳng lẽ nó không biết rằng hôm đó... cơn mưa trên Đà Lạt là rất to.
Suốt hai tháng qua, tôi rất cố gắng để không nhớ em, dù cho là cơm vẫn phải ăn, giấc vẫn phải ngủ, học vẫn phải học, game vẫn phải chơi. Tôi hy vọng mình sẽ không từng giờ từng phút nhớ đến em và cái hy vọng ấy cũng như hy vọng bầu trời không phải màu xanh;
Cũng như hy vọng cây cỏ không phải màu lục;
Cũng như hy vọng những ánh sao không lấp lánh vào ban đêm;
Cũng như hy vọng mặt trời không tỏa sáng vào ban ngày.
Tôi biết... tôi đang hy vọng một điều không bao giờ xảy ra. Không ngờ trong cuộc sống thực tại tôi đang diễn vai của loại người thứ hai. Cũng như có người từng nói với tôi, không nhớ không có nghĩa là quên.
Và tôi đã từng khóc? No way! Tôi đã nói tôi là cao thủ về chuyện phòng chống lũ lụt, nếu trong lòng có hiện tượng độ pH bé hơn 7 tôi sẽ nhanh chóng lên Net xem những chuyện vui hay bật game lên chơi để di chuyển những ý nghĩ của tôi. Do đó tất cả vẫn như 9 tháng trước... khi mà tôi chưa gặp em, thằng Thiết vẫn phong lưu đa tình và tôi vẫn khô khan vô vị như ngày nào. Chỉ là con mèo hoang bên ngoài đã không còn kêu nữa.
Lên Net, đóng Page lại, chuẩn bị đi làm hai ly cafe. Hết cafe rồi, qua tiệm tạp hoá bên đường mua thôi. Khi về tôi thấy một phong thư trong hộp thư trước cửa nhà, trên bì thư ghi người nhận là: "Cá Kèo".Tôi mở ra xem, trong ấy có môt lá thư, ngoài ra còn một phong thư màu cafe nữa.
Trên lá thư ghi:
"Chào bạn!
Mình là bạn cùng lớp với Fly In Dance, rất xin lỗi, mình không biết tên của bạn và cũng không tiện kêu bạn là Cá Kèo, vì đó là đặc quyền của bạn ấy. Mấy hôm trước, khi người nhà dọn dẹp các di vật của bạn ấy đã phát hiện phong thư màu cafe này và nhờ mình chuyển giao lại cho bạn. Tôi không biết liên lạc bạn bằng cách nào nên bỏ vào hộp thư, mình nghĩ Fly In Dance sẽ phù hộ bạn phát hiện lá thư này.Vậy... chúc bạn may mắn nhé."
Đây là lá thư gởi cách đây gần 1 tháng, vì nó nằm bẹp dí dưới hòm thư nên tôi không để ý thấy. Tôi nghĩ Tiểu Huệ khi viết lá thư này đã rơi rất nhiều nước mắt vì... khắp các nơi trên lá thư đều hằn in vết tích những giọt nước đã khô. Và phong thư màu cafe... trên thư có những dòng chữ thanh tú.
'To: Cá Kèo (Hoàng tử ếch của em)'
Đây là lần đầu tiên tôi thấy nét chữ của Fly In Dance. Không ngờ những nét chữ của em cũng biết bay lượn như khiêu vũ.
Tôi dùng bàn tay run run mở phong thư màu cafe ra. Trong ấy có một tấm hình và một tấm vé của rạp Lý Chính Thắng suất chiếu 14 giờ 20 phút ngày 31 tháng 12 năm 1998 số ghế 16 hàng thứ 7, trên chiếc vé có kí chữ "Cá Kèo" và bên cạnh có thêm chữ kí 'Fly In Dance'.
Ngoài ra còn có một tờ giấy viết thư màu xanh biển, trên đó phảng phất mùi nước hoa Dolce Vita quen thuộc.
Trong tấm hình, Fly In Dance đứng trên một thảm cỏ xanh tươi và khoác trên người bộ đồ màu nâu cafe mà lần đầu gặp mặt em đã khoác. Phía sau tấm hình có ghi:
'Dear jht,
Màu nâu Cafe là Thủy Bình của em... màu xanh biển là Cự Giải của anh... phong thư màu nâu cafe chứa trong lòng lá thư màu xanh biển... hiểu ý em không?... Nhìn thấy em như ly cafe thơm nồng... anh muốn uống không?... nhớ đừng mở miệng ra nhé... kẻo rơi nước vãi đấy!...
Fly In Dance.'
Một nụ cười đắng cay khẽ lướt qua khuôn mặt. Tôi nghĩ cái thứ rơi xuống, có lẽ không phải là nước vãi. Và nội dung lá thư màu xanh biển rất giản đơn:

'NẾU EM CÓ THỂ SỐNG THÊM MÔT NGÀY, NGÀY ĐÓ EM MUỐN LÀ B N GÁI CỦA ANH.
EM CÓ THỂ SỐNG THÊM MỘT NGÀY NỮA KHÔNG?
KHÔNG THỂ.
DO ĐÓ... RẤT TIẾC, SUỐT CUỘC ĐỜI NÀY EM VẪN KHÔNG LÀ B N GÁI CỦA ANH...
NẾU EM CÓ MỘT ĐÔI CÁNH, EM SẼ BAY TỪ THIÊN ĐƯỜNG XUỐNG THĂM ANH.
EM CÓ ĐÔI CÁNH KHÔNG?
KHÔNG CÓ.
DO ĐÓ... XIN LỖI ANH, TỪ NAY ANH SẼ KHÔNG CÒN GẶP EM NỮA...
NẾU MANG ĐỔ HẾT NƯỚC TRONG BỒN RA,VẪN KHÔNG THỂ DẬP TẮT NGỌN LỬA TÌNH EM DÀNH CHO ANH.
TẤT CẢ NƯỚC TRONG BỒN CÓ THỂ ĐỔ RA HẾT KHÔNG?
CÓ THỂ.
DO ĐÓ... VÂNG, EM YÊU ANH!!!

Fly In Dance'

Lòng tôi nhanh chóng bị xé toạc ra, nước mắt như những cơn hồng thủy phá hủy những con đê. Kẻ kiêu ngạo vô tình của quá khứ... đã không cầm được những giọt nước mắt. Sau cùng... sau cùng em đã sửa cái Plan của tôi, và đòi lại những gì tôi còn thiếu em... nước mắt của hai tháng qua...
Về sau, khi công bố giải Oscar, Titanic vinh hạnh đoạt 11 giải thưởng lớn nhưng Rose không đoạt được giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, ngay cả người đóng Rose về già cũng vậy... giải thưởng nữ diễn viên phụ xuất sắc nhất cũng lướt qua và không dừng lại trên tay bà. Thì ra... kẻ nhận bi kịch trong phim ảnh, trong cuộc sống thực tại chưa chắc đã khá hơn gì.
Còn Jack trong thực tại cuộc sống liệu có nên "Never Let Go" đối với Rose hay không? Có lẽ không cần thiết hỏi câu hỏi đó nữa, vì... có một cánh bướm màu nâu cafe sẽ mãi mãi nhấp nhô bay lượn trong con tim của cậu ta...

------------------------THE END--------------------------