Những cái chết không báo trước, những cái chết trẻ khiến con người ta trở thành huyền thoại vĩnh viễn sống trong lòng người... Và bởi thế một khi tôi đã yêu mến nhân vật nào, tôi mong người đó đau khổ muôn kiếp... Tôi tự hỏi mình ích kỉ, mình độc ác, mình xấu xa... ? Tôi chỉ là... mong muốn sự trường tồn trong một thế giới đã mất... Nếu đó chỉ là nét đẹp trên những trang giấy, trên màn hình, tại sao ta không được phép chờ mong nó xảy ra như ý mình?

Tôi mãi mãi nhớ đến nụ cười của Monalisa, đẹp, u uất, bí ẩn, dịu dàng, đầy tâm sự... nụ cười làm tốn bao nhiêu giấy bút, bao nhiêu tâm trí, bao nhiêu suy đoán của bao nhiêu thế hệ con người... Tôi mãi mãi nhớ đến ẩn ý, sự đau xót và dằn vặt nội tâm khi Masumi Hayami nhìn ngôi sao băng rơi xuống... Vẻ thẫn thờ trống trải trong đôi mắt vô hồn...

Một kết thúc đẹp... Bạn cho thế nào là một kết thúc đẹp?

Là hả hê sung sướng hay dằn vặt tiếc nuối và đau xót?

Là vĩnh viễn hiện hữu trong lòng bạn hay sẽ trôi tuột đi và mờ nhạt dần theo thời gian?

Cái gì là vĩnh cửu? Cái gì là trường tồn?

... Vẻ đẹp của tạo hóa ...

... Vẻ đẹp của tâm hồn ...

Hay...

... Vẻ đẹp của sự mất mát ...

===================
Fly In Dance - Chương 34 - Ending!

LÁ THƯ CUỐI CÙNG.

'NẾU EM CÓ THỂ SỐNG THÊM MÔT NGÀY, NGÀY ĐÓ EM MUỐN LÀ B N GÁI CỦA ANH.
EM CÓ THỂ SỐNG THÊM MỘT NGÀY NỮA KHÔNG?
KHÔNG THỂ.
DO ĐÓ... RẤT TIẾC, SUỐT CUỘC ĐỜI NÀY EM VẪN KHÔNG LÀ B N GÁI CỦA ANH...

NẾU EM CÓ MỘT ĐÔI CÁNH, EM SẼ BAY TỪ THIÊN ĐƯỜNG XUỐNG THĂM ANH.
EM CÓ ĐÔI CÁNH KHÔNG?
KHÔNG CÓ.
DO ĐÓ... XIN LỖI ANH, TỪ NAY ANH SẼ KHÔNG CÒN GẶP EM NỮA...

NẾU MANG ĐỔ HẾT NƯỚC TRONG BỒN RA,VẪN KHÔNG THỂ DẬP TẮT NGỌN LỬA TÌNH EM DÀNH CHO ANH.
TẤT CẢ NƯỚC TRONG BỒN CÓ THỂ ĐỔ RA HẾT KHÔNG?
CÓ THỂ.
DO ĐÓ... VÂNG, EM YÊU ANH!!!"