Fly In Dance - Chương 32

Hôm ấy là ngày 15/01/1999... sáng sớm tinh mơ, một cơn mưa nhỏ phủ xuống lòng thành phố... không khí TPHCM bắt đầu trở lạnh...
Tôi đưa bàn tay run cầm cập lên nhấn chuông... có lẽ vì trời lạnh... hay là nỗi run phát xuất tự trong lòng?
- Xin hỏi Ái Huệ có ở nhà không vậy?
((This is Ái Huệ speaking... May i have your name?...))
- Tôi... tôi là Cá Kèo...
Thật ra tôi không biết phải trả lời làm sao, jht thì cô ta chắc chắn không biết... cái tên cúng cơm do bố mẹ đặt thì cô ta chưa nghe qua... chỉ biết nói là Cá Kèo vậy...
((Just a minute!... I go down right now!...))
Không lâu sau... tôi nghe một tiếng đóng cửa thật to và sau đó... là những tiếng bước chân nghe rất vội vã. Theo bí kiếp võ hiệp mà thằng Thiết sáng tác gọi là "Nghe tiếng đoán gái" thì có lẽ đây là một cô gái thuộc loại hình B
((Just a minute!... I go down right now!...))
Ái Huệ cột một búi tóc đuôi gà... mà chỉ dùng một sợi thun chứ không phải là bất kì một cây kẹp tóc nào... xinh xắn hay không tôi vẫn chưa kịp trông rõ vì ánh mắt của đàn ông rất dễ bị thu hút bởi cái vòng 1 của cô ta... càng độc ác hơn là cô ta lại tiếp tôi bằng một chiếc áo bó sát người... khiến cho ánh mắt tôi chết không toàn thây . Nếu gặp thằng Thiết thì chắc chắn nó sẽ thốt lên rằng "Ôi!Đừng giết anh bằng tinh thần, hãy giết anh bằng thể xác." ^^
((Bạn là Cá Kèo?))
Cô ta nhìn tôi một cách tỉ mỉ với vẻ mặt đầy hoài nghi.
- Yes... this is Cá Kèo speaking...
Tôi vờ học lóm cách nói chuyện của cô ta với hy vọng cô ta sẽ cảm thấy thân thiện hơn.
((Tại sao giờ này anh mới đến?...))
Cô ta vừa nói vừa chống nạnh nhìn tôi.
- Tôi... tôi không biết phải tìm cô ấy bằng cách nào?...
Hình như Ái Huệ không có cảm tình lắm với tôi nên... tôi chỉ còn cách trả lời thận trọng.
((Anh không biết đến đây hỏi sao?... Uổng công sức anh học hành đến nơi đến chốn mà những chuyện nhỏ nhặt như thế cũng không nghĩ ra...))
- Vậy bạn nhất định biết cô ấy đang ở đâu...
Tiếng nói tôi có chút run run vì sự vui mừng.
((Dư thừa... đương nhiên tôi biết... tôi đi thăm bạn ấy từ lâu rồi... đợi khi thi học kì xong tôi sẽ lên Đà Lạt thăm bạn ấy tiếp... lúc đó tôi không có ở Thành Phố xem bạn sẽ đi tìm ai mà hỏi!...))
- Xin lỗi, bạn có thể nói cho tôi biết... cô ta hiện đang ở đâu?...
((Đang ở đây nè...))
Ái Huệ nói xong liền nhét vào tay tôi một tấm giấy, trên đó ghi Bệnh Viện XX và số phòng. Tôi nhìn cô ta chăm chăm... nhưng lần này ánh mắt hướng lên một chút và dừng lại trên đôi mắt của cô ta, hình như tôi nhìn thấy phía trong đôi mắt ấy ánh lên những giọt nước mắt.
((Còn đứng ngây ra đó làm gì?... Còn không mau đi gặp bạn ấy!...))
- Đây là...?
((Shut up!... Đừng lôi thôi nữa, đi mau!... Còn nữa, Đà Lạt hơi lạnh... nhớ mang theo vài cái áo ấm...))
Ầm!!!!... Cô ta đóng sầm cửa lại.sau đó là tiếng ấm ầm như những bước chân chiến trận. Ái Huệ hình như không phải là cô gái loại hình B mà là loại B+ ... Hừ lần sau phải báo cho thằng Thiết biết về cô gái này mới được, để cả hai chiến với nhau một trận hà hà.
Tôi nghe lời Ái Huệ, mang thêm mấy cái áo lạnh... nhưng không phải vì tôi lo lắng Đà Lạt sẽ lạnh mà chỉ là tôi không biết sẽ phải đi bao lâu? Tôi gọI điện cho nhỏ em bà con đang làm công tác dài hạn trên ấy để kêu nhỏ sắp xếp chỗ cho tôi tá túc vài... chục hôm.Con nhỏ hỏi tôi vì sao? Tôi chỉ cười và nói rằng... tôi đi tìm một con bướm xinh đẹp.
Tôi đáp chuyến bay khuya 11h40 lên Lâm Đồng... tôi nghĩ hai tuần trước em cũng đáp chuyến bay như thế này. Vừa lên máy bay... tôi lập tức buộc dây an toàn. Lí do không phải vì cô tiếp viên hôm nay quá ugly mà là vì tôi đã không còn tin sẽ còn bất kì cô tiếp viên nào xinh đẹp lại có cùng mùi nước hoa với em.
Khi xuống phi trường, đón tiếp tôi là một bầu không khí hoàn toàn khác TP, cũng may là hôm nay TP có mưa nên Lâm Đồng đối với tôi chỉ là hơi lạnh mà thôi. Tôi để hành lí ở phòng làm việc của con nhỏ em sau đó thuê xe chạy thẳng đến bệnh viện.
Tôi bước vào phòng bệnh... em đang ngủ say... tôi lặng lẽ ngắm nhìn em. Suối tóc dài xõa trên chiếc giường. Tôi không tìm được sợi tóc nào có màu café. Gương mặt của em trông tròn hơn, không còn những đường cong uốn lượn xinh đẹp của quá khứ và hai bên má cùng sóng mũi đã hiện lên những đốm đỏ hình dạng tựa những con bướm. Nhưng không cần biết em sẽ thay đổi ra sao, em vẫn là nàng bướm xinh đẹp nhất trong lòng tôi. Hàng lông mi em nhích khẽ... có lẽ đang mơ. Em mơ thấy gì hở? Những bước chân tung tăng nơi sân trường? Lần gặp gỡ đầu tiên ở Manhatan Fastfood? Buổi chiếu Titanic trong rạp Lý Chính Thắng? Hay là cơn mưa nước hoa trước ngõ nhà em?
Ánh sáng trong phòng ngày càng âm u, tôi muốn đi bật đèn vì... tôi không muốn em nằm trong căn phòng âm u và cô đơn, nhưng tôi lại lo sợ những tia sáng bất chợt ấy sẽ phá tan đi giấc mơ đẹp đẽ của em. Trong lúc tôi đang lưỡng lự thì đôi mắt của em từ từ hé mở.
Em mở to mắt... nhìn tôi... ngạc nhiên... và đột nhiên xoay lưng lại. Em tiều tụy đi khá nhiều và sau cùng... tôi có thể dùng từ "gió thổi lá bay'' để hình dung em. Trải qua một khoảng thời gian rất lâu... đại khái là trong kiếm hiệp gọi là hết một nén hương. Em xoay mặt lại, dùng tay dụi dụi mắt và mỉm cười. Tôi lại thấy ánh mắt tươi cười ấy.
'Cá Kèo! Bạn đến rồi ư!...'
- Ừ!... Thời tiết hôm nay rất tốt... đúng không!?...
'Vâng!... Hôm nay mặt trời cũng tròn lắm... phải không?... (ho nhẹ)'
Đấy là những lời thoại lúc tôi chở em đi xem Titanic... chỉ là em không biết... Đà Lạt hôm nay mưa... làm sao mà có mặt trời.
'Cá Kèo! Bạn ngồi đi!... Tại sao cứ đứng mãi ở đó?...'
Nhờ em nhắc nhở tôi mới tìm một chiếc ghế để ngồi. Trong lúc bước... tôi mới phát hiện chân mình bị tê cứng vì... tôi đã đứng suốt mấy giờ liền.
'Cá Kèo bạn ốm đi rồi...'
Em lợi hại thật, dám sử dụng chiêu "tiên hạ thủ vi cường", hình như câu nói đó tôi nói thì đúng hơn.
'Bạn đói chưa?... Ăn cơm trưa chưa?...'
'Thức ăn trong bệnh viện hơi tệ....nên thông thường bênh nhân hơi ốm...'
'Thật ra vẫn còn tốt... nhưng không thể tán dóc với bạn trên net thì đáng tiếc thật...'
'Cá Kèo... Luận văn viết xong chưa?... Năm nay có thể tốt nghiệp không?...'
Khoan khoan... hình như người nằm trên giường bệnh là em chứ không phải là tôi! Tại sao người hỏi chuyện lại là em? Nhưng... tôi cũng chẳng có gì để hỏi hết vì... tôi chỉ đến đây để thăm em chứ không phải để thỏa mãn tính tò mò của mình. Có lẽ tôi nên học trong xinê và nói những câu đối thoại cảm động, nhưng xét cho cùng tôi không là một người lãng mạn, vả lại dầu sao đó cũng là trong phim còn hiện tại là cuộc sống, tôi chỉ hy vọng em có thể sớm rời khỏi cái phòng bệnh ngột ngạt này để trở về TPHCM ấm áp và sáng sủa. Lần này tôi nhất định không để em đơn độc dạo bước trong sân trường, tôi sẽ ở bên cạnh em.
Không lâu sau mẹ em đến thăm em. Một phụ nữ trung niên trạc 50, thân hình hơi mập, ngoài nụ cười ấm áp ra thì hầu như em và mẹ không có nhiều điểm giống nhau.
- Ưm... tôi cũng phải về rồi... con chào bác gái ạ...
'Bạn... bạn...'
Em đột nhiên ngồi dậy, như là bị một cơn hoảng hốt.
- Ngày mai tôi sẽ đến nữa... ngày mai của ngày mai cũng vậy... cho đến khi bạn rời khỏi chốn này...


Fly In Dance - Chương 33

Trước khi trở về nhà nhỏ em, tôi đi mua một lọ Dolce Vita của Christian Dior, tôi mua lọ to nhất, lần này nhất định để em xịt đến mỏi cả tay cũng không hết. Nhỏ em cười hì hì bảo: "Chòi oi! Anh em với nhau cả mà, cần chi quà cáp."
Thế là tôi nói với nó rằng: "Mày nói đúng, do đó cái lọ nước hoa này hong phải dành cho mày."
Tôi nghĩ nếu tôi và nó không phải là họ hàng thì con bé sẽ dùng đến "tục ngữ" để trả lời tôi rồi ^^.
Đêm ấy tôi không thể nào yên giấc, kinh nghiệm cho tôi biết Đà Lạt không mấy khi nghe tiếng gà gáy do đó tôi chỉ có thể ngẫu nhiên mở mắt ra ngắm bầu trời ngoài cửa sổ. Khi tia sáng đầu tiên rọi vào phòng cũng là lúc tôi rời khỏi chiếc chăn ấm cúng. Tôi chạy xe thẳng đến chỗ em, tôi không muốn phung phí thêm một phút giây nào cả. Vào phòng bệnh... em đang xem một quyển tiểu thuyết, bìa sách có in hình một cô gái thanh tú nhưng... so ra vẫn còn kém em một chút ^,^
'Cá Kèo... sau cùng bạn đã đến... đợi bạn lâu lắm rồi đó...'
- Đêm qua ngủ ngon không?
'Tôi không dám ngủ quá ngon vì... khi bạn đến bạn sẽ không gọi tôi dậy...'
- Vậy bạn ngủ thêm một lát?
'Haha... Nếu bạn đã đến... thì tôi càng không ngủ được...'
Tôi tặng em lọ Dolce Vita... hẹn em ngày xuất viện sẽ chơi một trận mưa nước hoa cho thỏa lòng. Em hỏi tôi tiểu Huệ xinh không? Tôi trả lời là cô ta bốc quá, sẽ tổn hại đến đôi mắt: "Nhưng thằng Thiết thích bốc, có thể để hai người đó tương tàn." Sau đó em lại hỏi tôi thời tiết của Thành Phố như thế nào? Tôi không có trả lời em rằng... từ khi em ra đi, thời tiết của Thành Phố chưa ngày nào tốt cả... chúng tôi còn nói khá nhiều... sau đó em thiếp đi.
Tôi không dám nhìn em chăm chú như trước kia vẫn nhìn vì... trên gương mặt em có một chú bướm đỏ... nhưng cái tôi thích là một cô bướm màu nâu café có thể tự do bay lượn chứ không phải con bướm đỏ đậu mãi trên gương mặt tiều tụy của em. Vả lại... nếu một con bướm mà không thể bay lượn thì liệu... nó có còn là một con bướm?
'Cá Kèo! Tại sao bạn cứ nhìn chăm chăm mà không lên tiếng?...'
Tôi không biết trả lời làm sao vì... tôi phát giác em càng lúc càng yếu đi, như thế khiến tôi có một cảm giác bất an.
'Cá Kèo! Tôi khát nước... muốn uống chút gì đó...'
Tôi tuyệt đối không rời xa em vào lúc này dù là nửa bước, như thằng bạn tôi, sau khi hoàn tất cuộc thi về thì đã không còn kịp gặp mặt bạn gái nó lần cuối. Tôi không ngốc như thế nên tôi không bao giờ đặt cược như vậy.
- Bạn muốn dụ tôi rời xa bạn như trong phim?...
'Cá Kèo... phim ảnh là phim ảnh... cuộc sống là cuộc sống...'
Phim ảnh thì sao? Cuộc sống thì sao? Trong Titanic, trước khi Jack chìm vào đáy biển băng giá đã cố dùng chút sức cuối cùng nói với Rose rằng: "You must do me this honor... promise me you will survive... that you will never give up... no matter what happens... no matter how hopeless... promise me now... and never let go of that promise..."
Kết quả thì sao? Khi Rose về già sau cùng cũng đã buông tay và ném hòn đá quí về với biển cả.Và trong cuộc sống thật tại, chỉ vì đóng bộ phim Titanic, Rose đã cố ý tăng trọng, sau khi kết thúc bộ phim vì không thể nào hồi phục lại thân hình năm xưa nên đã không giảm cân nữa. Do đó, giữa phim ảnh và cuộc sống thật sự là có một mối liên hệ khá lớn.
- Chẳng phải vừa rồi bạn mới uống nước xong?... Lại muốn uống nữa à?
'Cá Kèo... tôi lại khát nữa rồi... bây giờ tôi muốn uống café TrungBra...'
Trời ơi! Đây là bệnh viện... đào đâu ra café TrungBra hả trời? Vả lại những chất kích thích như café dù sao cũng không tốt cho sức khỏe.
- Café không tốt đâu... uống cái khác nhé?...
'Bạn cũng biết là café không tốt... Do đó sau này bạn cũng bớt uống café đi nhé... được không?'
Tôi nhìn vào cái miệng đang mỉm cười và ánh mắt tinh quái mới biết mình bị mắc lừa, thì ra em vòng vo mãi cũng chỉ muốn ngụ ý rằng muốn tôi sau này bớt dùng café. Đột nhiên trong tim hình như vừa bị một đợt oanh kích là rung động. Không được rồi, đột nhiên cảm thấy độ pH trong mũi bé hơn 7, nếu không bình tĩnh lại thì có lẽ nước mắt sẽ tràn đê.
- Được... tôi hứa với bạn... từ nay sẽ cố gắng không uống café nữa
'Lỡ rồi... Vậy bạn hứa luôn sau này không được thức khuya dậy trễ...'
'Không được không ăn sáng...'
'Còn nữa... không được cố ý quá thích màu xanh biển... như thế trông bạn rất u buồn...'
'Còn nữa...'
Không khí đột nhiên trở nên rất lạ kì... giống như em đang thốt ra những di ngôn... tôi không muốn để em tiếp tục nên đành nói:
- Tôi rót cho bạn ly nước nhé? Kẻo bạn khát...
'Cá Kèo... máy uống nước xa không? Nếu xa tôi không uống đâu...'
Từ phòng đi đến khúc quanh đặt máy uống nước thì con trai bình quân bước 67 bước và con gái thì 85 bước, cộng thêm thời gian rót nước thì bình quân sẽ hao 1,8 cho đến 2,1 phút, cũng không lâu lắm.
- Không xa... gần lắm...
'Cá Kèo... bạn quay lại nhanh nhanh nhé... tôi không thích một mình... được không? Tôi sợ cô đơn...'
Lần này tôi không trả lời... cúi đầu xuống và... tôi bước đi thật nhanh.

=====to be continued======