###########
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1997/12/24
Ngày gởi: Wed Dec 24 23:44:31 1998
Hưm... tối này là lễ giáng sinh rồi... khắp các nẻo đường nhộn nhịp không khí giáng sinh... thật dễ chịu... nhất là nhận được lá mail chúc mừng noel của con Cá Kèo... mình cảm thấy thật an bình và yêu đời... ^^
Mình và con Huệ đánh cá xem năm nay ai sẽ nhận được nhiều thiệp giáng sinh hơn... kết quả tính đến hôm nay... mình ôm hận bại trận >_<
Chẳng trách được... tổng quan mà nói... con Huệ vừa xinh vừa có thân hình người mẫu... thua dưới tay nó chẳng gì xấu hổ cả ^^... do đó mình phải đãi nó một chầu Noel... mình và nó đi ăn dã ngoại... nướng thịt bò trên miếng gạch nóng gần 400 độ đúng là có cảm giác khác và mới mẻ ^^
Con Huệ nói muốn đến tham gia lễ hội khiêu vũ ở giáo đường... mình cứ lưỡng lự mãi... thật ra con Huệ cũng biết là căn bệnh không cho phép mình vận động mạnh... nhưng mình lại không nỡ từ chối nó cũng như làm nó mất vui... chỉ còn cách nhắm mắt... đưa tay cho nó kéo đi vậy ^^
Vừa đến trước cổng nhà thờ... mình và con Huệ bị một rừng người làm cho phát hoảng... Trời ơi!Sao mà đông thế này hả trời? Như thế thì xếp hàng đến bao giờ?... cũng may là con Huệ giao tiếp rộng... lính canh cửa từng là những cái đuôi theo nó xin được chết nên mình và nó được... ưu tiên vào bằng đường VIP ^^
Con Huệ hôm nay diện một cái đầm ôm màu đỏ... và cái áo len màu đỏ mua tại MaxiMax... tối qua mình và nó cố tình đi mua thuốc nhuộm tóc... mình chọn vài cọng tóc và nhuộm màu nâu cafe... còn con Huệ thì nhuộm màu đỏ... do đó nếu ví mình như một ly cafe sữa thì con Huệ chẳng khác nào một ly... sinh tố dưa hấu haha
Mình không thể nhảy những điệu nhạc nhanh... chỉ đôi lúc ngẫu nhiên cất bước cùng con Huệ khi có vài điệu nhạc chậm nào đó... mình nhẹ nànhg tung bay...
Vũ điệu của con Huệ đẹp thật... lúc nào cũng là tiêu điểm chú ý của mọi người... nhìn thấy những giọt mồ hôi chảy dài cùng gương mặt phấn khởi của con Huệ... bất giác mình cảm thấy ngưỡng mộ vô cùng...
Căn bệnh của mình không cho phép mình tham gia vận động mạnh...cũng như tránh ánh nắng chói chang... nhưng nếu một thiếu nữ như mình không thể vung những giọt mồ hôi trong các vũ điệu hay không thể nở nụ cười rạng rỡ dưới ánh nắng mặt trời thì... tuổi xuân ấy liệu có còn ý nghĩa?
Ngay cả việc giản đơn như chảy mồ hôi mà đối với mình nó lại khó khăn đến thế... Cá Kèo nói đúng... mình quả nhiên là loại người thứ hai... "hy vọng" có thể nhẹ nhàng cất bước khiêu vũ và vung vầy tuổi xuân...
Mình nói với con Huệ rằng... mình cảm thấy không được khoẻ... thế là mình rời khỏi cái môi trường không thuộc về mình... mình chầm chậm bước trên con đường... mồ hôi chẳng thấy mà chỉ thấy vài giọt nước mắt rơi rơi...
Cách ba giờ một phút... còn đến hơn ba tiêng đồng hồ... đêm noel của hắn chẳng biết ra sao nhỉ?... nếu bây giờ hắn có thể xuất hiện ngay trước mặt mình... thì hay biết mấy nhỉ? Không phải người ta thường nói là đêm giáng sinh luôn xuất hiện kì tích hay sao? Thượng đế thân yêu ơi!... có thể ban cho con một kì tích như thế hay không?
#####################
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/12/30
Ngày gởi: Wed Dec 31 02:16:38 1998
Trước khi ghi lại tâm trạng của ngày hôm nay... mình phải thở nhẹ và... thả lỏng mình...
Thật ra dự định là phải về nhà trước 11 giờ... như thế mình mới có thể hoàn thành bảng báo cáo tâm trạng ngày hôm nay... sau cùng... cô bé lọ lem vẫn không thể về nhà trước 12 giờ...
Sáng nay lúc 3 giờ hơn mình gặp hắn trên net... hắn bảo hắn bị cảm rồi... báo hại mình lo muốn chết... sau cùng cũng biết là hắn đang chọc mình... hừ!... đúng là >_<
Nhưng vui một điều là hắn lại mon men ám chỉ đến chuyện gặp mặt... ho ho... sau cùng... sau gần một tháng trường kì kháng chiến... mình đã chiến thắng... đúng là trời cao có mắt.
Để trừng phạt hắn bắt mình chờ đợi gần cả tháng nay... mình gạt hắn rằng mình chẳng xinh đẹp gì...
Định tiếp tục chọc hắn... cho đến khi hắn bảo: "trai man mát gặp gái xấu xí "...mình mới nhận lời gặp hắn...
Mình và hắn hẹn hắn ở mahatan trên Hai Bà Trưng... thời gian là tối 7g30... con Cá Kèo đáng ghét... ngay cả một buổi cơm tối cũng không nỡ mời mình... >_<
Con Huệ bảo mình nên đến trễ nữa tiếng... xem như là lời biểu tình cho cái chuyên chế của đàn ông suốt mấy ngàn năm nay... mình chẳng muốn như thế... mình đã lãng phí hết gần cả tháng nay để chờ đợi... mình không muốn chờ đợi thêm dù là một phút... một giây...
Mình diện bộ cánh màu cafe như lúc đi Đầm Sen... còn cả cái balô cappuccino... mình muốn mang cả tâm trạng thoải mái của hôm đó để đi gặp hắn
Mình dừng xe trước tiệm Net quen thuộc... từng bước chậm rãi đi về phía Manhatan Fastfood... nhìn thoáng là thấy ngay con Cá Kèo màu xanh ^^ ... hắn không những toàn thân màu xanh mà ngay cả cái mặt ngây ngô thấy ghét cũng rất "xanh"
Như là một người bạn quen... mình bước đến và vỗ khẽ vào vai hắn... vì mình muốn thấy gương mặt hoảng hốt của hắn khi quay lại nhìn mình^^ nhưng chẳng thấy mặt hắn có biểu hiện gì...chắc là hắn bị mình làm cho chết lặng
Trong Manhatan... mình rất tỉ mỉ ước lượng về hắn... hắn trông khá lịch sự... nhưng nụ cười có vẻ rất thân thiện... đúng là... Cá Kèo ^^
Khi nói chuyện hắn rất thích dùng tay để diễn tả theo... làm như cái đang nói không phải là cái miệng mà là... cái tay của hắn...
Í.... tán gẫu trên net thì cũng dùng tay thôi mà?...
Do đó có một khoản thời gian... mình cũng quên đi rằng thật ra mình đang tồn tại trên net hay ngoài đời?...
Mình và hắn nói đủ thứ trên trời dưới đất... nói từ chuyện thời Tam Quốc cho tới chuyện chứng béo phì của... chó
Nói chuyện với hắn luôn làm mình có cảm giác rất tự nhiên... cái cảm giác như là tự mình nói cho mình nghe... vì khi mình nói... hắn luôn lẳng lặng ngồi chú ý và... nghe.
Mình cũng rất thích không khí của buổi gặp mặt hôm nay... cũng giống như ngồi trên bãi biển vào ban đêm... đón nhận những cơn gió thoang thoảng từ xa thổi đến... sau đó nghe một câu chuyện về những chiếc tàu đánh cá nơi xa xa... cảm giác rất nhẹ nhàng và cũng rất bình yên...
Nhưng dù sao mình cũng muốn phá hắn... do đó mình bịa ra một cái gọi là "triết học cafe"... khi mình bịa xong... mình lại bắt gặp gương mặt thẫn thờ màu "xanh" của hắn ^^
Không ngờ là hắn cũng có thể bịa ra một thứ gọi là "thủy động học"... gương mặt ngẩn ngơ của mình liệu có... màu "cafe" hay không nhỉ?...
Mình bắt đầu cảm thấy hắn không phải là môt người trong hư ảo... hắn không chỉ tồn tại trong thế giới Net hư ảo... trong cuộc sống thực tại... hắn vẫn cương nghị và sáng sủa, tỉ mỉ và ôn hoà, đa cảm và gần gũi...
Mình cũng bắt đầu cảm thấy... bức tường phòng ngự của mình dường như xây dựng trên bãi cát... nó không thể nào chịu đựng nổi những cơn sóng biển xô bờ... Trước mặt hắn... mình đã không còn mạnh mẽ... vì... mình thật sự chấp nhận thua rồi... do đó... mình đã nhận lời hẹn của hắn...
Hì... còn khoảng một tiếng nữa là đến 3 giờ... ho ho pha sẵn một ly cafe thơm nồng!... mình biết lúc đó hắn nhất định online... mình không muốn làm hấn thất vọng... và càng không muốn làm mình thất vọng...
Con Huệ nói đây gọi là phản ứng ức chế... nó nói mình đã bị ức chế rồi ^,^
Ức chế thì ức chế!... dù gì mình cũng... cam tâm mà
############
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/12/31
Ngày gởi: Thu Jan 1 06:03:52 1999
Hì... đã đến lúc dùng từ "anh" để thay cho từ "hắn"... vì... mình quyết định để anh cùng mình chia sẻ những bí mật trong com tim sâu thẳm của mình... ^^
Anh quả nhiên đúng 3 giờ lên Net... hoàn toàn như mình dự đoán... có lẽ anh cũng bị mình ức chế rồi!...
Chỉ tiếc là trưa này chúng mình còn phải đi xem phim... nếu không thì lại có thể tán gẫu đến sáng như trước kia vậy... đi ngủ thôi!... mình không muốn anh thấy gương mặt tiều tuỵ của mình ^,^
Mình dậy vào khoảng 12 giờ trưa... đi tắm cái đã! Đối với con gái... có thể nhịn ăn cơm nhưng không thể không tắm táp...
Mình khe khẽ hát... như thế khiến mình nhớ đến những buớc chân tung tăng trong sân trường ... ^^ và khi mình khoác áo... mình lại nhìn thấy những đốm đỏ ẩn hiện trên bờ vai phải... mình bàng hoàng nhìn vào những đóm đỏ ấy... toàn thân như bị đông cứng... mình gục xuống bên bồn tắm... nức nở...
Thì ra trong ba tháng qua... mình chỉ có thể Fly In Dance trong Net chứ không thể Fly In Dance trong đời sống thực tại... do đó mình quyết định vâng lời mẹ... trở về Đà Lạt và... đối mặt với trách nhiệm của cuộc sống mình...
Quệt đi những giọt nước mắt... đợi thêm chút nữa là anh đến... hôm nay mình và anh đi xem phim mà... đáng lẽ phải vui vẻ chứ... nhưng tại so lại chọn Titanic hở?... mình vốn rất yếu đuối trước những phim Bad Ending mà!...
Thời tiết hôm nay thật tốt... trời lành lạnh... mình giấu gương mặt trái xoan sau lưng anh... dù sao mình cũng đã không còn có thể đón nhận ánh nắng mặt trời mà, dù rằng hôm nay... ánh nắng vẫn nhẹ nhàng và dịu dàng. Ngồi sau yên xe của anh... mình có thể nhận thấy vành tai của anh ửng đỏ... Cá Kèo... thật ra em cũng như anh vậy... vành tai cũng đang ửng đỏ... tuy rằng chỉ có những cơn gió thoảng qua mới nhận biết được đều đó... còn anh thì cứ rảo vòng vòng mãi... dường như anh đang tìm chỗ gởi xe... nhưng em biết... anh chỉ muốn mình ngồi phía sau anh thêm một thoáng nữa...
Mình dùng kẹo buộc mớ tóc thành hình đuôi gà, trong đầu chợt nhớ đến câu hát cải biên "tóc đuôi gà không có em buộc đuôi chó thật xinh...", tức cười thật. Dù sao con Huệ cũng nói là những đường cong của gương mặt mình rất đẹp... do đó mình không muốn suối tóc dài che khuất gương mặt của mình... Cá Kèo... em hy vọng anh sẽ mãi mãi nhớ đến gương mặt đẹp nhất của em... vì qua ngày hôm nay... có lẽ em... không còn xinh đẹp nữa...
Trong lúc xếp hàng mua vé... cũng là lúc mình gần anh nhất... thậm chí mình hy vọng có thể cứ như thế xếp hàng mãi... mua không được vé cũng chẳng sao... nhưng tay mặt của mình đôi lúc cứ khẽ chạm vào tay trái của anh... mình cảm thấy những đốm đỏ trên bờ vai đang lạnh lùng nhìn mình cười...
Trong rạp hát... sau cùng mình cũng không kiềm chế được... đột nhiên mình cảm thấy mình giống hệt Titanic... sắp đắm chìm vào đáy biển băng giá... Jack yêu dấu... anh sẽ như thế nào đây?... hate?... help?... hold?...
Cá Kèo... anh không lãng mạn... anh là loại người không bị động lòng bởi những tình tiết hư cấu trong phim tình cảm... ngoài câu nói của Jack.
"Rose, listen to me... Listen... Winning that ticket was the best thing that ever happened to me... It brought me to you... And I'm thankful, Rose... I'm thankful..."
Lúc này em mới thấy anh ngồi thẳng lưng... khẽ nhăn đôi chân mày và bậm môi... Cá Kèo... anh biết không?... em cũng đồng cảm với anh...
Anh nhắc nhở mình là đã tan suất chiếu... đúng vậy... bộ phim thuộc về mình đã chấm dứt... nhưng cuộc sống thuộc về anh vẫn phải tiếp diễn... Cá Kèo... phải vậy không anh?...
Nhưng mình vẫn muốn ích kỉ bảo lưu lại một ít gì đó liên quan đến anh... mình muốn anh kí tên lên chiếc vé phim mình còn giữ lại... Cá Kèo... anh ngốc lắm... >_<
Đó là biểu hiện cho sự chấp nhận thua cuộc của em... trong tim em hy vọng anh kí tên của anh... như thế sau này... nhưng nhớ nhung và hoài niệm của em sẽ không mơ hồ... nếu thật sự có "sau này"....
Và em cũng muốn tự tin xác định rằng... anh không chỉ tồn tại trên Net...
Cá Kèo... sau cùng em cũng có thể đi xuyên qua cơn mưa nước hoa... cám ơn anh cho em cảm nhận được "những ngày tháng ngọt ngào"... nhưng rất tiếc... câu nói tạm biệt quả thật em không thể thốt ra lời... vả lại... nếu đã bắt đầu bằng lá mail trên net... thì cũng nên để lá mail trên net kết thúc mọi chuyện...
Lá mail đầu tiên anh gởi cho mình cũng cách đây gần ba tháng rồi... thời gian có lẽ cũng không ngắn... nhưng cũng không thể nói là dài... câu chuyện là do mình khởi xuớng... do đó cũng nên do mình kết thúc... đây gọi là "có đầu có đuôi"... Cá Kèo... lần này em dùng từ chính xác chứ?
Cũng có lẽ như anh từng nói... Net tuy nhanh chóng nhưng không hoàn hảo... mình có thể nhanh chóng gởi cho anh những nhớ nhung nhưng lại không thể kèm theo những giọt nước mắt rơi trên bàn phím...
Hì... trời sắp sáng rồi... anh ơi! Hiện giờ anh đang làm gì vậy? Đột nhiên rất muốn nghe giọng nói của anh...
Chút nữa gởi cho anh lá mail cuối cùng... mình cũng đến lúc rời khỏi TP... có lẽ hiện giờ anh... đang ngon giấc!...


Trả lời kèm Trích dẫn