##################
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/10/10
Ngày gởi: Fri Oct 23:53:26 1998

Hôm nay là ngày đặc biệt, double ten (viện lí do thôi mà ^^) minh cố tình ngủ đến 2 giờ trưa...^^
Thật ra cũng trách con ếch ộp kia!... lúc nào online cũng khuya lơ khuya lắc... tối qua mình cố tình ngồi đợi hắn... mình còn cầu xin thượng đế thân yêu... hy vọng có thể gặp được con ếch... đợi đến khoảng 2 giờ khuya... hết chịu nổi... ngủ gật luôn ^^... idle hết hơn 40 phút, máy tự động shut down luôn, điều đáng ghét là hắn online lúc 3g... sau đó gởi cho mình lá mail thứ 6... >_<
Hắn nói hy vọng hôm nay mình sẽ vui vẻ... vui vẻ cái con khỉ á!... chẳng lẽ hắn không biết hôm nay có rơi máy bay à?... cái tên đại ngốc này... chắc lẽ bộ não hắn học nhiều quá bị chạm mạch?... Cái tên đáng ghét kia, nữa đêm không đi ngủ mà cứ lang thang trên net mãi...
Hôm nay được nghỉ, ngày mai không có tiết, ngày mốt được nghỉ tiếp 3 ngày... nếu bổn cô nương vui vẻ... có thể cùng đi chơi với hắn... Hừ!... tối nay đừng hòng mình sẽ đợi hắn trên net >_<...
Í?... Sao hôm nay không gọi hắn là ngáo ộp nữa vậy? Mà gọi hắn là ếch ^^ vả lại... tại sao mình lại đợi hắn?... tại sao mình muốn gặp hắn nhỉ?... chẵng lẽ mình... mình... mình nhớ hắn ư?...
###############
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/10/25
Ngày gởi: Sat Oct 23:38:28 1998

Mình bắt đầu học cách "bắn loạn xạ" rồi, con người hắn rất khó nắm bắt... có lúc vài ba ngày không online, có khi thì một ngày online mấy lần... tại sao người thợ săn như mình level lại kém thế?... chỉ còn cách là bắn thêm vài phát để tăng xác suất trúng đích mà thôi... chỉ tiếc là dù bắn ra sao mình cũng bắn không trúng con chim ngu ngốc này... : (
Lưu Bị thì giỏi lắm cũng đến cầu Gia Cát Lượng 3 lần... còn mình thì cầu đến nỗi cái đền muốn sập luôn... cái con ếch ngu ngốc kia... tự nhiên học tập Gia Cát Lượng làm chi hở?...
Cũng có thể tên mình làm "ánh sáng" còn tên hắn là "màn đêm"...
Ôi con ếch ộp của mình ơi!... tác phong giờ giấc có thể bình thường một chút được không hở?

###############
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/11/08
Ngày gởi: Sat Nov 8 23:36:42 1998

Hôm nay là ngày hắn đi Hongkong về... lá mail trước hắn chỉ cho mình biết là sẽ đi Hongkong... nhưng lại không nói là sẽ đi bao nhiêu ngày... không ngờ ùa một cái là 5 ngày rồi... vả lại khi mình đọc lá mail của hắn... thì hắn đã lên chuyến bay Cathay về TPHCM rồi...
Thật ra mình cũng rất giận... vì mình không biết lúc nào hắn mới về?... Hôm qua lúc online... không thấy hắn ta trên net... con Cá Kèo ngu ngốc... con Cá Kèo xấu xa kia... ngươi có về hay không hả?...
Do đó vừa rồi khi nhận được lá mail của hắn... mình có cảm giác muốn khóc nức nở... hắn bảo hắn đã đi rất nhiều nơi... nhất là núi Thái Bình. Hắn bảo NHỮNG VÌ SAO LẤP LÁNH của núi Thái Bình nhất định không thể nào long lanh như đôi mắt của mình... và những ánh đèn sáng rực khắp các nẻo đường của Hongkong không thể rạng rở bằng bằng nụ cười của mình...
Hứ!... Đùng một cái đi gần cả tuần nay... chỉ bằng mấy câu nói ngọt đó tưởng có thể dịu lòng bổn cô nương sao?... vả lại hắn vẫn chưa gặp mặt mình... thì làm sao biết mắt mình long lanh và nụ cười mình rạng rở?... cũng có thể nhan sắc mình còn ghê gớm hơn cả những chú khỉ ở núi Thái Bình... đồng thời tiếng cười của mình còn vang hơn cả những chiếc Vespa bị nghẹt xăng cũng không chừng... (nhưng mà hắn nói đúng, ánh mắt mình đương nhiên sáng long lanh và nụ cười của mình thì làm sao không rạng rỡ... do đó... niệm tình hắn nói tầm bậy trúng tầm bạ... mình tha cho hắn một lần vậy )
#############
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/11/13
Ngày gởi: Thu Nov 13 23:33:56 1998

Cũng may hôm nay là thứ năm... chút nữa là ngày thứ sáu đen tối rồi... hic nguy hiểm quá... ^^
Lá mail sáng nay của hắn viết rằng... hôm nay là một ngày rất đặc biệt... tại sao đặc biệt?... hắn không nói... >_<
Chẳng lẽ hôm nay là kỉ niệm ngày ra lò của hắn?... có lẽ vậy!... được chào đời vào những ngày như thế không có gì đáng hãnh diện hết... do đó cũng khó trách hắn không dám nói
Hắn còn nói hắn rất thích cái Plan của mình... để kỉ niệm ngày đặc biệt hôm nay... hắn đã sửa lại vài câu:

"Em la thật to, giữa giảng đường chán ngắt,
ánh mắt săm soi của anh
Khó chịu cũng mặc, đồng tình cũng thôi.
nó không làm cho giọng em nhỏ bớt lại
vì điều khiến em la hét, không phải là ánh mắt của anh
mà là tính nghịch phá của em."

Mình dùng tay bụm miệng lại... cười đến chảy nước mắt... không biết đây có phải là "vui quá hoá rồ" hay không" ... hừ!... cả gan dám xào nấu cái Plan của bổn cô nương... thù này không trả không phải là... không phải là gì nhỉ?... thôi thì không phải là gì cũng được... hic chắc phải về học thêm hán việt quá... lần sau mình nhất định sẽ xào lại cái Plan của hắn... và nhất định bắt hắn phải rơi nước mắt gấp đôi mình mới chịu...
À mà tại sao hắn lại cho hôm nay là ngày đặc biệt nhỉ?... đối với hắn thì những ngày như thế nào mới được xem là ngày đặc biệt?... thật ra đối với mình, những ngày nhận được mail của con ếch ộp ấy... đều là ngày đặc biệt cả ^^...
############
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/11/23
Ngày gởi: Sun Nov 23 23:58:06 1998

Sáng tinh mơ hôm nay, con Huệ dùng chiếc Max đỏ chót của nó đèo mình ra Đầm Sen chơi và tiện thể thay đổi không khí đôi chút...
Mình vận cả bộ quần áo màu nâu cafe... và mang luôn trên lưng chiếc balô cappuccino ^^... con Huệ mắng mình chạm mạch... ai lại ăn mặc kiểu như vậy?... nó cười mình là đã trúng coffee poision quá nặng rồi... nhưng dù sao mình thích là được rồi
Đầm Sen bát ngát thật... nhưng rất tiếc dù cố gắng như thế nào đi nữa nó cũng đã bị con người nhúng tay vào... ít nhiều cũng giảm đi cảm giác thiên nhiên tự do tự tại. Mình chọn một thảm cỏ trong công viên để lưu lại hình bóng của mình... con Huệ nói... nhìn trong ống kính máy ảnh... trông mình như một ly cafe... haha... đây chính là cảm giác mình mong muốn mà
Có hai thằng con trai qua bắt chuyện làm quen... >_<
Họ nói: Hôm nay thời tiết tốt đẹp gọi là sunny... hai cô trông rất xinh gọi là beauty... khí chất rất quý phái gọi là pretty... nếu có thể cùng chung dạo bước chắc là sẽ rất vui gọi là happy...
Con Huệ trả lời lại rằng: Thời tiết đột nhiên xấu đi gọi là rainy... gương mặt hai anh trông cũng dưới trung bình gọi là ugly... trông thấy hai người thì tôi bắt đầu cảm thấy bực gọi là angry... nếu không biến đi sớm thì bổn cô nương sẽ nổi giận gọi là crazy...
Hohoho... tại sao mình lại có một người bạn tốt như con Huệ và càng đáng quí hơn là mình... gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn ... mình vẫn giữ được vẻ ôn hoà thục nữ của mình...
Hôm nay thật sự rất vui... thời tiết tốt, phong cảnh hữu tình, nếu bên cạnh có con ếch ộp thì càng tuyệt ^^
Tuy về đến nhà đã khá mệt.... nhưng vẫn online để viết tâm trạng của mình hôm nay... và cũng nhận được lá mail thứ 20 của hắn... hôm nay thật tốt lành... from the first until now ^^... hy vọng hắn cũng như mình... nếu hắn cảm thấy không tốt... mình sẽ chia một ít cho hắn... ^,^
#############
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/12/03
Ngày gởi: Wed Dec 3 23:19:46 1998

Tối qua mẹ gọi điện khuyên mình rút hồ sơ xin thôi học... Ai da!... đây là năm cuối của quãng đời sinh viên mà, buông xuôi thế này thì tiếc lắm... Vả lại bác sĩ bảo mình hiện tại chỉ là giai đoạn đầu... chỉ cần tránh làm việc mệt nhọc và tránh ánh nắng gay gắt là được... tuy biết là mẹ rất lo lắng cho mình... nhưng mình không muốn mẹ cứ xem mình là con nít...
Ôi... chán quá!... ngủ không được... cũng đã 3 giờ rồi... con Huệ chắc là đang ngủ say... mình chỉ còn biết online đi lông bông khắp nơi... Í... sao lại bắt gặp con Chim jht ngu ngốc... hi hi ngắm kĩ con chim ngốc đó... target... lần này đừng hòng thoát khỏi tay bổn cô nương!...
Hắn bảo tâm trạng hắn không được vui... đúng vào lúc tâm trạng mình cũng không vui nên âm âm ra dương... thật ư?... chứ không phải là âm âm sẽ ra âm+ à...^,^
Tuy nhiên hắn quả là rất biết cách bịa... đến nỗi tâm trạng buồn của mình cũng phải sợ quá mà trốn mất tiêu... vả lại hắn còn biết mình để tóc dài và ít khi nào mặc váy... lạ thật nhỉ? Và cũng không biết tại sao... tán gẫu với hắn thật dễ chịu... tâm trạng buồn chán vừa đi... thì cơn buồn ngủ cũng vừa đến... nhưng mình đâu có dễ dàng buông tha cho hắn? Hì hì... do đó mình hẹn hắn sáng mai 10g tiếp tục tán dóc...
Sáng nay bàn luận với hắn về quan niệm về sự lãng mạn... phía bên kia PC hắn vừa gõ... phía bên này PC mình cười không thôi.......vui thật!... bất giác mình nghĩ đến cảnh đang ngâm thơ mà chân đạp... "mìn" thì...
Hắn còn nói trong tiểu thuyết tình cảm thì nhân vật nam có thể phân thành loại lực lưỡng, loại thư sinh, loại nghệ thuật và loại ăn chơi... hắn nói cũng đúng... cũng như loại hình Cá Kèo thì có lẽ chỉ xuất hiện trong chuyện.... rùng rợn...
Hắn quả nhiên khác người... cách cảm... cách nhìn lúc nào cũng cho mình một thứ gì đó rất mới mẻ, rất thú vị...
Chỉ tiếc là... con Huệ đang càu nhàu là đến lúc ăn cơm trưa rồi... nếu không mình còn muốn nghe xem hắn sẽ bịa thêm chuyện gì nữa đây... >_<
Hì... tối nay quyết định sẽ đợi hắn trên net... mình thích cái cảm giác lúc ở trên net gọi hắn là Cá Kèo
Do sợ buồn ngủ và ngủ luôn như lần trước... mình đã chuẩn bị một ly cafe Moka đậm đà...
Liệu hắn ta có online vào lúc khuya nay không?... còn nữa... khi vừa gặp hắn trên net... ngón tay gõ bàn phím của mình sao lại run run... là hồi hộp ư?... hay là cảm thấy phấn khởi?...
Ngày 03 tháng 12 năm 1998... khuya... trời lành lạnh... nhớ đến một người... thế là không còn lạnh
###################
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/12/04
Ngày gởi: Thu Dec 4 23:28:15 1998

Mình lên Net lúc 2g30 khuya... đợi chờ... đợi chờ...
Radio phát lại bài bài "The Lady In Red"... chất giọng của nam ca sĩ đó thật trầm và ấm... nhất là trong hoàn cảnh màn đêm tĩnh lặng và cô đơn này... giọng hát đó càng trở nên đặc biệt... khi hát đến đoạn "took my breath away"... thì con Cá Kèo online.....
Trời ơi!... chắc do ảnh hưởng của bài hát... thật sự mình cảm thấy hồi hộp đến khó thở >_<
Mình hỏi hắn gặp gỡ trên Net như thế nào?... vì mình muốn hiểu rõ đối với hắn, mối quan hệ của mình và hắn được đánh giá như thế nào...
Hắn nói sự xuất hiện của Net làm sản sinh ra ba loại người... sau đó hắn ta cứ thao thao bất tuyệt nói về sự khác biệt cũng như đặc điểm của ba loại người này...
Mình lẳng lặng ngồi nhìn từng dòng chữ được chuyển đến trên màn hình và tưởng tượng cảnh hắn ta đang văng nuớc vãi tùm lum... Ui!... đột nhiên mình rất muốn gặp hắn...
Hắn nói mình và hắn đều thuộc loại người thứ hai... không cam tâm tiếp nhận vị chua của Chanh và muốn trở thành vị ngọt của Đào...
Có lẽ hắn nói đúng!... thực tế mình rất ngưỡng mộ tính cách dám nghĩ dám làm của con Huệ, tính cách của sao Mục Dương... mình nhẹ nhàng vuốt xỏa suối tóc... khi mình gõ xong bốn chữ "gần đất xa trời" cũng là lúc... vài sợi tóc đen rơi rụng xuống bàn phím trắng buốt...
Mình khẽ chạm những sợi tóc... ngón tay mình như chạm phải dòng điện cao thế... không... không thể như vậy... bác sĩ nói mình chỉ bị bệnh mãn tính... không phải là chứng bệnh nan y bất trị... mình vẫn có thể sinh sống như những người bình thường... nhưng... sự thật là mình có thể như vậy ư?... liệu việc vung vầy tuổi xuân... khuấy động cuộc đời bằng sức trẻ thật sự là việc mình không thể thực hiện ư?...
Mình có nên nghe lời mẹ rút hồ sơ thôi học và trở về Đà Lạt không nhỉ?... nhưng nếu về Lâm Đồng... mình còn có cơ hội gặp hắn không?...
Không... mình không muốn vậy... mình muốn tiếp tục gặp hắn! Thế là không do dự... mình lướt trên bàn phím và gõ... "mahatan fastfood, chúng ta gặp nhau nhé!"...
Cho đến khi hắm mess lại hai chữ "ok"... mình nhìn ngoài cửa sổ... trời bắt đầu sáng... đêm tối rồi cũng sẽ qua đi... nhưng bóng tối đang che phủ trong trái tim mình thì... lúc nào mới chịu mất đi?...
#############
Người gởi: Fly In Dance
Tiêu đề: 1998/12/13
Ngày gởi: Sat Dec 13 23:41:13 1998

Từ khi gặp được con Cá Kèo trên net... mình có thói quen 3 giờ lên net... liệu nó có liên quan đến sự tương đồng của mình với hắn hay không nhi?... Con Huệ cứ chất vấn mình hắn ta là ai?... mình chỉ khẽ cười lè lưỡi nói rằng... hắn ta là Cá Kèo... cũng chỉ tại cái ID jht ngốc nghếch ấy, nếu nói ra thì quê biết mấy... nhưng đó lại là most secret trong trái tim mình... mình muốn chỉ có mình sở hữu mà thôi
Giữa mình và hắn chat nhảm những gì vậy?... dù sao thì hắn cũng rất giỏi bịa ^^ do đó mình cũng chẳng lo không có chuyện nghe...^^
Mình thường nói lại những câu chuyện của hắn cho con Huệ nghe... con Huệ nói hắn sắp được đề cử giải nobel về khoản tám trên net rồi đó ^^... nhưng lạ một điều là tại sao hắn không hỏi tên thật của mình nhỉ?... hắn không thắc mắc và hiếu kì ư?... con Huệ nói mình có lẽ đã đụng phải võ lâm cao thủ rồi... cao thủ con khỉ khô... con Cá Kèo đó mà cao thủ cái nổi gì
Tuy đã nói là sẽ gặp nhau... nhưng lại không đề cập đến chi tiết... vậy thì mình cũng không nói đến... xem ai dai hơn ai ^^ mình là con gái mà!... phải học cách nhẫn nại một chút ^,^ đối với mình... hắn như một chiếc gương... mình thường tìm thấy trên người hắn những cá tính của mình... nhất là tính chất háo thắng... thế là trong vô thức... mình cứ tranh giành với hắn mãi... mình và hắn... không ai hỏi tên của đối phương... không ai chịu nói đến chi tiết buổi gặp mặt...
Vừa mới đọc được trên net một truyện ngắn tên "Nước Hoa"... đúng là một cô gái Thủy Bình lãng mạn... rất muốn như cô gái trong truyện có thể trải qua một trận mưa nước hoa Dolce Vita... nếu lúc đó có hắn bên cạnh... chắc chắn sẽ là một cảm giác rất ngọt ngào...