thêm một câu chuyện về Tổ Sư.....
Tinh Thần-Nguồn năng lượng kỳ diệu
Vào cuối những năm 1960, Tổ sư Morihei Ueshiba đã yếu đi nhiều do căn bệnh ung thư gan quái ác nên quyết định về an dưỡng tại quê nhà. Vào một buổi sáng nọ, Người cùng hai đệ tử của mình, trong đó có đại sư Saotome đi dạo quanh vùng. Chốc chốc, gặp những đoạn đường gập ghềnh khó di chuyển, hai đệ tử phải dìu Người qua.
Đến một ngã rẽ, cả ba người buộc phải dừng bước bởi một thân cây khá lớn nằm chắn ngang có lẽ do trận mưa dông hôm qua đã quật đổ nó. Người đệ tử đầu tiên bèn đến ngay phía trước, tìm mọi cách để lăn thân cây kia đi nhưng thân cây vẫn không nhúc nhích. Đến lượt Saotome xăn tay áo lên, cố gắng vận hết sức mình để đẩy thân cây đi, nhưng vô ích. Và rồi, cả hai người cùng hợp lực hò hét, xoay sở, mồ hôi mồ kê tuôn xuống, hơi thở ngắt quãng, mệt bã người...vẫn không thay đổi được gì...Bỗng thân cây từ từ được nâng lên. Hai người thảng thốt quay lại nhìn xem chuyện gì đang xảy ra...Trước mắt họ chính là Tổ sư, Người đang một mình nhấc thân cây lên và đưa nó nằm dọc bên đường, miệng lầm rầm - nghe như một câu thần chú, nhưng thực ra, Người đang nói : "Shuchu ryoku ! Shuchu ryoku !" (tập trung lực).
Về sau này, khi người ta đặt câu hỏi với phần lớn các đại đệ tử của Tổ sư Morihei Ueshiba như Mochizuki (bắt đầu thọ giáo từ năm 1930), Shirata (năm 1931), Saito (năm 1940), câu trả lời thật dứt khoát: chính vào những năm cuối đời, Tổ sư đã đạt được đến cảnh giới vô ngã "mura no kyochi". Lúc đó, uy lực và sức mạnh không còn bị hạn chế, kiềm hãm bởi thể xác nữa, Người đã có thể tập trung năng lượng, khí lực ở mức độ cao nhất và hầu như là tùy ý.
Bài viết sưu tầm (K2)


Trả lời kèm Trích dẫn