mấy bài giai thoại này aikikai mượn của một người bạn để post lên, sợ post nhiều thì kỳ quá. nhưng thấy anh em ủng hộ quá nên chơi luôn. đang thêm 2 bài để kỷ niệm ngày Giỗ Tổ... :bigsmile:
Tránh né những loạt đạn súng lục
Kể về những câu chuyện lạ lùng, tôi xin thuật lại sự việc hết sức kì lạ mà tôi từng chứng kiến tận mắt. Một lần nọ, một quan chức ở bộ phận quân khí của quân đội đi cùng với 9 sĩ quan khác viếng thăm đạo đường của Tổ Sư Ueshiba. Họ đến để mục kích nghệ thuật tuyệt diệu của Hiệp Khí ạo mà họ đã từng được nghe nói đến.
Những viên chức này là các thanh tra về vũ khí. Họ thử các loại vũ khí mới và đánh giá xem các đường ngắm của các loại vũ khí đó có chính xác hay không. Khả năng tác xạ của họ ở mức đoạt huy chương Olympic, và tôi để ý thấy rằng các tay thiện xạ này lần nào cũng bắn trúng mục tiêu.
Tổ Sư Ueshiba, người mà trước đây đã từng biểu diễn trước các vị quan chức này, tuyên bố rằng: "ạn không chạm vào tôi được." Tất nhiên trước đây tôi có nghe nói là khi Người ở Mông Cổ, Người đã từng tránh được đạn của bọn thảo khấu trên lưng ngựa, nhưng lần này lại hoàn toàn khác.
Lòng tự tôn của các viên thanh tra bị thương tổn và họ rất giận.
"Ngài tin chắc rằng đạn không chạm đến người ngài được chứ ?", họ hỏi.
"Ồ, không đâu"
"Thế thì ngài có muốn thử không?"
"ược"
Họ nắm ngay lời hứa của ông và lập tức ấn định ngày giờ gặp gỡ giữa đôi bên tại xạ trường quân đội Okubo. Trước ngày hẹn, họ buộc Tổ sư Ueshiba chính thức viết bản cam đoan là ông đã đồng ý làm một cái bia sống cho các sĩ quan quân đội và buộc ông phải điểm chỉ vào giấy cam kết. ể chắc ăn hơn và tránh những thưa kiện về sau, họ đem giấy cam đoan này đến tòa án binh để ngay cả khi Tổ sư bị sát thương thì không ai có thể kiện cáo gì họ.
ến ngày hẹn, một xe quân đội đến đưa Tổ sư ra xạ trường ở Okubo. Ông Yukawa và tôi đã tháp tùng Người. Tất nhiên, phu nhân của Tổ sư hết sức lo lắng và van xin Người thay đổi ý định, nhưng Tổ sư vẫn bình thản trả lời "Mọi chuyện sẽ ổn thôi, họ không bao giờ bắn trúng mục tiêu đâu."
Ông Yukawa và tôi cũng rất bồn chồn; lo lắng đến độ liệu có nên chuẩn bị cho lễ tang hay không. Khi đến xạ trường, chúng tôi lại thêm một vố bất ngờ. Tôi cứ đinh ninh rằng sẽ chỉ có một khẩu súng nhắm vào Tổ sư, nhưng chúng tôi lại biết rằng 6 xạ thủ sẽ nã súng vào Người. Tầm sát thương của các khẩu súng này là 25m và tất nhiên, tấm bia người sẽ được đặt vào đúng cự li này. Tuy nhiên, lần này Tổ sư Ueshiba lại đứng vào chỗ của tấm bia hình nhân. Sáu xạ thủ đứng vào vị trí, chĩa súng vào Tổ sư Ueshiba. Trong lúc dán mắt vào Người, tôi cứ rầu rĩ mà tính toán rằng 25m cũng là một khoảng cách đáng kể và phân vân không hiểu Tổ sư có thể làm được trò trống gì trong tầm bắn đó.
Một, hai, ba.
Sáu khẩu súng lục khạc đạn cùng một lúc và một đám mây bụi xoay vần quanh chúng tôi. Thế rồi bất thình lình một trong sáu xạ thủ bay tung lên trên không! iều gì đã xảy ra ? Trước khi chúng tôi có thể hiểu ra, thì Tổ sư đã đứng đằng sau 6 tay súng đó, cất tiếng cười vang.
Tất cả bọn tôi đều hoang mang. Thành thật mà nói, tôi không thể nào hình dung được điều gì đã xảy ra. Không chỉ riêng tôi, mà mọi người có mặt hôm đó đều sửng sốt đến độ không tìm ra ngôn từ để mà diễn tả cho hết nỗi bàng hoàng của mình. Ấy thế 6 viên thanh tra lại chưa tin và yêu cầu Tổ sư thực hiện lại một lần nữa. Người trả lời một cách lạnh lùng: "Cũng được".
Và thế rồi, chuyện cũ lặp lại, 6 khẩu súng nhắm vào Tổ sư Ueshiba và khạc đạn. Lần này viên thanh tra đứng ngoài bìa cùng của nhóm xạ thủ lại bay tung người trên không trung. Cũng chính xác như lần trước, Tổ sư Ueshiba lại đứng đằng sau lưng 6 vị thanh tra trước khi họ biết điều gì đang xảy ra. Tôi thì nín thinh. Trước lúc đó tôi đã tự nhủ với lòng là sẽ quan sát thật kĩ để có thể nhìn thấy tường tận những gì mà Tổ sư thực hiện. Thế nhưng, cho dù đã cố gắng hết sức, tôi hoàn toàn không thể nhìn thấy là Người đã chủ động như thế nào .ối mặt với Tổ sư Ueshiba là nòng của 6 khẩu súng lục đang nhả đạn. iều này thì tôi có thể nhớ rất rõ nhưng giai đoạn tiếp theo khi Tổ sư di chuyển hết khoảng cách 25m và ném tung một trong sáu xạ thủ thì tôi đành chịu, không sao hiểu nổi. Tôi chỉ có thể giải thích rằng đó là "những tuyệt kĩ của Thượng đế".
Trên đường trở về, tôi hỏi: "Thưa Tổ sư, bằng cách nào Người có thể thực hiện một việc như thế ?" và tôi nhận được câu trả lời như sau:
Trước khi nổ, trong lúc cò súng được kéo, một ánh lóe sáng giống như một quả cầu vàng bay ra. ầu đạn thật sự sẽ ra sau đó, thành thử tránh được nó thì cũng dễ thôi. Trong trường hợp này, cho dù 6 xạ thủ có ý định nổ súng đồng loạt, họ cũng không thể nào bắn chính xác cùng một thời điểm được. Do bởi thời điểm nổ súng của họ chênh nhau chút đỉnh nên tôi chỉ việc tiến đến người bắn đầu tiên. Tổ sư nói: "Cái ánh chớp vàng ấy có một tiếng động thật là ngoạn mục". Theo Người, sau khi nghe tiếng động ấy, Người sẽ bắt đầu chạy. Người đã chạy trong tư thế của một ẩn giả (ninja), khom lưng, di chuyển bằng những bước chậm và ngắn. ầu đạn sẽ bắn ra khi Người đã phóng vào khoảng giữa ánh chớp vàng và đầu đạn trở nên thật chậm, nhưng đối với những người xem như chúng tôi, mọi việc diễn biến quá nhanh đến độ chúng tôi không biết rằng Người đã tiếp cận để quật ngã người nổ súng đầu tiên.
"Thượng đế đã nói rằng tôi cần cho cuộc đời này và đã quyết định để tôi sống. Thời kì thanh tịnh của tôi chưa mãn thành thử tôi không chết được. Khi nào cuộc đời này không cần đến tôi nữa thì chư vị thánh thần sẽ để cho tôi đi". Tổ sư dường như có vẻ rất là tin tưởng, nhưng tất nhiên chúng tôi không hiểu được hàm ý của Người.
Tôi cũng hiểu rằng quí vị độc giả khó lòng mà tin được những câu chuyện đại loại như thế này nhưng những điều kì lạ này lại thực sự đã xảy ra.
Nguồn :Shugyo, theo "Gozo Shioda''s Autobiography"
Thanks Miss Khánh đã cho phép aikikai post bài


Trả lời kèm Trích dẫn