Mỗi sáng, từ 5g cho tới 7g là nghi lễ theo đạo Omoto. Ăn sáng xong tập võ từ 10g tới 12g. Ăn trưa, xong tập võ nữa từ 2g tới 6g. Liên tiếp như vậy trong vòng 20 ngày. Mưa nắng gì cũng tập hết.
Trong vòng 8 năm liên tiếp, thầy đã theo sư tổ học võ cho tới năm 1941. Ngoài những trại hè đó ra và những buổi tập hàng ngày, thầy và vài người võ sinh ưu tú khác cũng được sư tổ gọi đi theo tập vài lớp ''đặc biệt''. Kỳ đó thầy và Tenryu, 1 vô địch Sumo, đã được thầy lựa để đi tập với thầy. (Tenryu này mà tui lầm với trường Tenryu bên VN) Mục đích của sư tổ là ban đêm, lên núi, tập để cho quen nhãn quan. "mèo thấy đưọc ban đêm thì mình cũng có thể thấy được'' sư tổ nói như vậy.
Mọi người thay phiên tấn công nhau với 1 cây kiếm thật! cái này chẳng khác gì ''hiệp sĩ mù nghe gío kiếm''. Mỗi lần tập như vậy kéo dài khoảng 2-3 tuần và các đệ tử phải sống 1 cách rất vất vả. Bữa ăn, mỗi người chỉ có 1 bát cháo và ít dưa mắm. Sư tổ muốn rèn luyện đệ tử mình lúc nào cũng phải ''bén nhậy''trong bất cứ mọi trường hợ: no hay đói, có ngủ hay không.
Sư tổ hay nói với thầy là trong võ thuật, ''thắng thua chỉ trong vòng nháy mắt''." Không có 1 môn thể thao nào có thể dạy cho mình khà năng chiến đấu thực sự. Vì vậy mà Aikido không có thi đua, mình phải học và hiêủ căn bản, tập 1 cách chuyên cần, đều đặn. Đó là võ thuật (budo). Mình thắng địch thủ hay địch thủ thắng mình. Nếu thua, sẽ không có cơ hội nói là địch thủ không theo luật. Mình phải kiếm cách để thắng địch thủ trong mọi trường hợp'.
Thầy Shioda vẫn tập và ghi nhớ những câu khuyên trên cho tói lúc chết. Nên nhắc lại cho mấy bạn là lúc thầy Shioda được nhận làm đệ tử thì về phương diện kỹ thuật, đòn Aikido đang chuỷên từ Aikijujitsu sang Aikido ''tân thời''. Thầy Shioda tập 1 cách nghiêm túc nhưng vẫn thiếu tự tin và hay tự hỏi là nếu phải áp dụng thì sẽ ra sao. Thầy sẽ kiếm đựơc câu trả lời vào năm 1941 ở Thượng Hải....
Vài tháng trưóc đệ nhị thế chiến, vào năm 1941, lúc thầy 26t, 1 người bạn thân của cha thầy, là vị tướng chỉ huy trưởng quân đội hoàng gia nhật tại Trung quốc. Ông này rất cưng thầy và đã nhận thầy làm thư ký tùy tùng.
Vói tư cách đó mà thầy đã sang Bắc Kinh và được lệnh sang Hà Nội. Trên đường sang HN, máy bay ghé Thượng Hải và thầy tình cờ đã gặp lại 1 người bạn thân ở đại học. Người bạn đó tên là Uraoka. Thế là 2 bạn mừng rỡ và quyết định đi nhậu nhẹt với nhau ở 1 nhà hàng Tây nôỉ tiếng, Thầy thì không biết tí gì ở Thượng Hải và người bạn dẫn thầy đi.
Tới quán ăn, thì cả 2 được dẫn vô 1 căn phòng nhỏ và Uraoka bắt đầu điều đình với 1 người mách mối. Sau 1 thời gian, không biết vì chuyện gì, Uraoka đã đấm bể mũi tên kia. Uraoka rất hoảng sợ vì thời bấy giờ, rất nhiều khu vực của Thượng Haỉ bị xã hội đen kiểm soát.
(còn tiếp....)


Trả lời kèm Trích dẫn