Chào chú Aiki, cháu chỉ tập với thầy Phong 2 buổi nên chưa có cảm nhận nhiều. Nhưng thấy có vẻ giống cách tập ở nhiều clb tại VN.
Trước giờ cháu cứ nghĩ Iwama tập phải ngã nổ ầm ầm, vì xem họ biểu diễn đánh khá nặng tay, tới chỗ thầy Hòa mới biết họ tập chậm
Sau đây CT xin kể thêm 1 chút về cách tổ chức lớp. Khi chào đầu giờ và cuối giờ, ở lớp thầy Hòa, mọi người xếp thành 1 hàng theo cấp đai. Ở chỗ thầy Phong cũng làm vậy. Nhưng khác là ở lớp thầy Phong, đai đen ngồi 1 hàng riêng bên trái kamiza. Ở lớp thầy Phong, khi vào muộn thì phải đến trước mặt thầy cúi chào, sau đó đến cúi chào từng đai đen. Ở lớp thầy Hòa thì người đến muộn chỉ chào ở mép thảm và hô Onegaeshimasu, người hướng dẫn cũng hô Onegaeshimasu đáp lại. Bên Nhật và chỗ CT tập ở VN thì đơn giản hơn: ngồi tự do và đến muộn chỉ cần cúi chào ở góc thảm là đc.
Ở lớp thầy Hòa, sau khi chào cuối buổi thì mọi người ngồi thành phòng tròn. Ai có thông báo, thắc mắc hay ý kiến gì thì có thể lên tiếng. Rồi tất cả, từng đôi một lần lượt gọi tên, chào và cảm ơn nhau bằng tiếng Nhật. Cách này giúp mọi người nhớ tên nhau và cảm thấy gần gũi hơn. Ở lớp thầy Phong thì không có chào như vậy, vì lớp khá đông, hơn 20 người chào nhau vòng tròn chắc mất cả buổi.
Ở dojo thầy Hòa, sau khi chào xong thì mọi người quét dọn dojo. Quét thảm tập, lau kamiza và hút bụi là công việc buổi nào cũng làm. Ngoài ra còn có 1 số việc khác như hút bụi phòng thay đồ, quét trần nhà, lau gương, lau thảm thì làm xen kẽ trong các buổi khác nhau.
Thầy Hòa có 1 phòng riêng trong dojo. Phòng nhỏ, bày trí kiểu Nhật. Thầy thay đồ trong phòng riêng. Lúc nào thầy cũng mặc áo phông lót trong áo tập.
Do mình có nhiều thời gian tập luyện và trao đổi về kĩ thuật ở võ đường thầy Hòa, mình có nhận ra 1 vài điểm khác biệt so với những gì mình học trước đây:
1. Buổi tập tay không nào cũng tập Tainohenko và ryotedori Kokyunage. Khi kết thúc đòn thì hô to. Thầy Hòa so sánh Tainohenko với ngã mae ukemi, cả 2 đều dùng lực từ chân sau, qua hông, đến tay trước để tạo đà rồi xoay...
2. Irimi thì tập irimi omote, đánh trực tiếp là chính. Mình đánh irimi kiểu ura với 1 anh kyu 5 anh này bảo là chưa thấy đòn này bao giờ trong hơn 1 năm tập ở đây.
3. Khi đánh Irimi omote thì nhiều người túm vai áo/cổ áo uke thay vì đặt tay vô cổ.
4. Khi đứng tấn thì trọng tâm vào giữa hai chân. Ở VN nhiều chỗ dạy đứng tấn 60-40, dồn trọng tâm vào chân trước nhiều hơn như Yoseikan.
5. Đòn đánh vô có vẻ trực tiếp hơn, các bước rõ ràng, không phải di chuyển vòng vòng tự do nhiều.
6. Khi nắm ryote thì uke atemi vào hông tori rồi mới nắm.
7. Về jo, ở Nhật thầy mình thường chỉ động tác vung jo từ phía sau lên, đánh ngang vào jo/ken của đối phương để đỡ đòn, theo xu hướng đánh văng jo/ken của đối phương. Ở chỗ thầy Hòa thì không vung jo rộng qua 2 bên như vậy. Thầy nói đánh như vậy sẽ bất lợi khi vào không gian hẹp và nếu đánh trượt sẽ nguy hiểm. Ở Davis mọi người đánh jo/ken theo xu hướng tăng tiếp xúc/ hòa hợp với jo/ken của đối phương, lái lực của đối phương đi chứ không đánh mạnh, đánh văng vũ khí của đối phương.




Trả lời kèm Trích dẫn