Kết quả 1 đến 10 của 19

Chủ đề: kanai sensei

Threaded View

  1. #5
    Administrator
    Ngày tham gia
    Apr 2006
    Đang ở
    Montreal Canada
    Bài viết
    2,537
    Thanks
    137
    Thanked 164 Times in 118 Posts
    Trong 1 cuộc du ngoạn với sư phụ khi sư phụ trở về Nhật, 1 người bạn tui đã đi theo sư phụ. Khi về quê, dân làng (những người lớn tuôỉ) tiếp đón sư phụ 1 cách khác thường. Sau này mới hay là hồi trẻ, sư phụ đả giúp làng đó ''loại bỏ'' vài nhóm du đãng hoàng hành ở làng đó. Khi hỏi thì sư phụ chỉ cười thôi, không nói gì hết.

    Kỹ thuật của sư phụ cũng khá khác các shihan khác. Sư phụ dùng atemi, tấn đinh nhiều, nhất là khi quăng Uke (ảnh hưởng của kiếm thuật ??). Đòn sư phụ đi vòng tròn nhỏ, khá trực tiếp và rất mạnh. Khi quăng, sư phụ chiếm đan điền, chỗ đứng của Uke làm uke bắt buộc phải té nổ và hay quăng uke ra khá xa, ít nhất 2-3 thước, áp dụng rất tốt khi làm randori.

    Sư phụ nói rất ít, bên này chừng nào nghe sư phụ nói ''thanh you very much'' là cũng như nghe ông đọc diễn văn rồi. Vả lại, tuy ở đây gần 40 năm và có vợ Mỹ, nhưng anh văn của sư phụ rất kém. Nhiều khi tui cũng không hiểu ông ấy nói gì. Sư phụ thì rất thích đồ ăn VN, nhất là cá kho tộ. Ở NEAikikai có anh Vũ, 4 đẳng, hay đem biếu sư phụ món này lắm. Ông ấy cũng hâủ hạt bí và thích 1 loại trái cây giống tầm duộc.

    Sensei giống sư tổ, chỉ thích võ, còn về chuyện khác thì người khác lo. Tiền bạc võ đường thì vợ lo (kế toán mà), chính trị aikido thì Yamada sensei. Ông chỉ là Giám đốc kỹ thuật, tất cả những gì tới đòn thế là ông lo.

    Ông ấy ít khi to tiếng. Ông là người mê kiếm đạo và như Samourai, cây kiếm được coi trọng như linh hồn hay mạng sống của mình. Thầy có 3 cây kiếm quí, 1 cây cho HLV tui, còn 2 cây cho ổng. Nhửng cây kiếm này là kiếm thật từ thế kỷ thứ 18. 1 lần có 1 học trò quên kiếm, ông đã cho mượn cây kiếm quý. Vì phòng tập có 1 chỗ trần nhà hơi thấp nên học trò của ông (cảnh sát Mỹ cao gần 2 m) lúc chém đã đụng trần và làm gẫy cây kiếm đó. Sensei vẫn thản nhiên và chỉ nói " it''s OK ". Cây kiếm đó bây giờ vô giá vì rất ít người làm kiếm như thời xưa. Câu chuyện này đã được ''thủ phạm'' đích thân kể lại hôm đưa đám thầy.

    Kanai sensei là 1 trong số rất ít võ sư Nhật, sống ỏ ngoại quốc, xuất nguồn từ 1 môi trường võ thuật truyền thống, mà vẫn giữ 1 lối tập thuần túy : nhấn mạnh sự luyện tập trên căn bản kỹ thuật và triết lý, không lo đến lợi tức kinh doanh. Aikido là thế giới của ổng. Cả đời, lúc nào ông cũng suy tâm và suy nghĩ làm sao cho những đòn thế aikido tinh tế hơn. Ông khắt khe với đệ tử cao cấp và rất kiên nhẫn với tân môn sinh.

    Ông cũng hay khuyên những học sinh có cha mẹ lớn tuổi nên bỏ thì gìơ lo cho cha mẹ hơn là hoc võ, và sau khi ông ấy có con, cũng hay nhắc nhở 1 số học sinh đã lớn tuổi nên ổn định đời sống và lo nghĩ tới con cái để không ''mất mát'' 1 điều quan trọng mà về sau có thể hối tiếc. Chính vì những lời khuyên đó mà hầu như ai đã biết sư phụ đều mến trọng ông và đã trở thành 1 nguồn cảm hứng cho 1 số đông võ sinh HKD.

    Sư phụ qua đời đêm thứ 7 sang chủ nhật 28 tháng 3 2004. Hôm đó seminar ở Toronto, xong cả đám kéo nhau đi ăn. Sư phụ về Hotel ngủ và như thường lệ, hẹn nhau sáng CN đi ăn sáng sớm trước khi cho lớp Iaido. Sau khi không thấy thầy xuống và gọi điện không ai trả lời, HLV tui đành nhờ người quản lý khách sạn lên mở cửa phòng thì thấy thầy nằm trên giường. Thầy đã đi trong giấc ngủ, để lại 1 vợ 2 con (12,14t) và vô số người luyến tiếc, hưởng thọ 65t.

    Aiki

    Pain is the best instructor, but no one wants to go to his class...
    Khg có gì nguy hiểm hơn là võ miệng

  2. The Following User Says Thank You to aiki For This Useful Post:


Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •