Cái từ "thực tế" phải định nghĩa cho rõ! SG cho 1 thí dụ điển hình đó.
Tui khg nhớ đã kể chuyện thầy Chiba chưa (post nhiều bài quá, khg nhớ nữa!). Trong 1 seminar khá lâu rồi, sau seminar đi uống bia với thầy, tui "gạ" hỏi thầy 1 số chuyện tui nghe kể về thầy mà khg biết là thật hư ra sao.
Số là vào khoảng thập niên 70, khi thầy trở về lạu Nhật sua khi từ Anh về, thầy được Hombu cho làm "phụ trách HKD quốc tế" hay gì gì như vậy (khg nhớ chức gì nữa) và cũng làm "thư ký gì đó" ở Hombu. Lúc đó, có 1 người cứ hay tới Hombu tỉ thí đấu (trước khi thầy về), đã bị "tư chối" mấy lần. Sau khi thầy đã về hắn cũng tới thách đấu nữa (kiểu chê HKD khg thực chiến) và lần này có 1 sư huynh hay sư đệ "chơi" thầy và nhờ thầy "giải quyết" dùm vấn đề này.
Thầy có hẹn tên đó ở 1 nơi, và 2 người có "đụng chạm" nhau chút xíu. Nghe kể là chỉ vài giây là xong. Tên kia bị thầy đá vô đầu gối và gục luôn, khg đứng dậy được. Hắn kêu thầy ăn gian, khg dùng "đúng đòn HKD".
Cũng 1 lần nữa trong khi đi uống bia với thầy sau 1 lần seminar khác, tui cũng hỏi thầy về cách áp dụng HKD trong thực tế. Thầy nói là nếu "mày muốn đánh ai, hãy núp trong bóng tối với cây gậy baseball, chờ địch thủ đi qua, nhầy ra phang 1 cái là xong!!! Thực tế là vậy, cần gì dùng võ?"
Tui chưng hửng, nhưng nghĩ cũng đúng.
Thầy Tamura khi còn sống cũng có nói 1 lần - "võ bậy giờ khg như xưa, hồi xưa là sống chết, bây giờ là thể thao - khg thể so sánh được!"


Trả lời kèm Trích dẫn