Không hẳn đâu chú aiki. Mục đích chính là di chuyển uke từ bên trong để uke không cảm nhận được, nếu uke biết được lực từ đâu ra thì uke có thể phản đòn hay gồng lại được. Không phải mỉnh giử niêm là được, khi lấy niêm uke mà để cho uke cảm nhận được niêm của mình thì uke cũng làm mình mất niêm được. Lấy niêm là con đường một chiều. Không cảm nhận, không thấy được thì sẽ không phản đòn được và cũng...không bắt chước được. Như sư tổ của aikido chẳng hạn, surfgrass suy đoán là thầy dạy thì dạy aikido nhưng khi thầy đánh thì dùng jujutsu nên không ai hiểu thầy đánh ra sao. Đa số những người học trò trước chiến tranh của thầy khi thầy dạy Daito ryu aikijujutsu làm được những gì thầy dạy và đa số không thích aikido hiện đại của những thầy học sao chiến tranh. Ngoại trừ Iwama style của thầy Saito, những thầy sao chiến tranh thì mỗi người một cách, không biết sư tổ đánh ra sao nên tự suy đoán rồi tạo ra aikido riêng của mình, có người giỏi, có người không giỏi nhưng không ai đánh như sư tổ. Dĩ nhiên sư tổ là một nhân tài vỏ học, nhưng trong lịch sử Nhật có rất nhiều nhân tài vỏ học như Nobutsuna Kamiizumi, Kinkichi Sakakibara...những thầy này chẳng những là nhân tài mà cũng thành công trong việc truyền đạt tất cả những gì họ đã học cho thế hệ sao. Lý do họ làm được như vậy là vì cách truyền đạt của họ có hệ thống hóa, hầu hết tất cả vỏ cổ truyền của Nhật (koryu) kể cả Daito ryu có hệ thống truyền dạy như vây.Phải cảm nhận được mới bắt trước được!
Surfgrass sao một thời gian học koryu thì suy đoán ra như vậy, các anh em chú bác nghĩ sao?


Trả lời kèm Trích dẫn