Tới năm 1985 thì số võ sinh lên tới 120 và con số này vẫn tồn tại cho tới ngày sư phụ qua đời. Sư phụ đã đào tạo rất nhiều võ sinh giỏi, nhưng 1 số võ sinh ấy đã tách ra lập võ đường riêng và nhập với hệ phái (American Aikido Association) hay (Aikido School of Ueshiba) vì họ không chấp nhận cách quản lý của (US Aikido Federation). Tuy tách ra nhưng họ vẫn mến phục sư phụ với tư cách võ sư.

Năm 1967, tới mùa hè, sư phụ tổ chức cho võ sinh của mình 1 tuần học liên tiếp, rồi từ từ với thời gian, từ 1972 trở đi, tuần học võ này đã trở thành 1 trại hè (summer camp) cho tất cả võ sinh Aikido với ít nhất 3 shihan tham dự. Doshu cũng đã ghé thăm tại trại hè này mấy lần.

Trong 38 năm sau, đã có hơn 6000 đã ghi tên và học với sư phụ. Sư phụ cũng được mời cho Seminar ở nam Mỹ, Pháp và Canada. HLV chính của võ đường tui đã quen sư phụ vào thập niên 70 và tuy chỗ tui ở cách võ đường sư phụ cỡ 600Km, mỗi cuối tuần HLV lái xe sang đó, ngủ tại võ đường và tập võ và kiếm với sư phụ.

Trước khi ông qua đời, sư phụ đã đề đơn lên Hombu dojo thăng cho HLV chính của tui chính thức trở thành Shihan và được lên 7 đẳng. Ông ấy cũng công bố là HLV tui là người ''nối ngôi'' ông ấy khi ông qua đời. Không biết những gì ông ấy làm có phải là linh cảm không?

Ngoài dạy Aikido ra, Sư phụ vẫn học và dạy iaido (hệ phái Muso Shinden Ryu ). Ông ấy rất ham mê kiếm nhật, sưu tầm sách báo, cách làm kiếm, và thế kiếm của từng phái (Ryu). Trong thời gian rảnh, sư phụ cũng ghi chữ nho (callygraphy), làm kiếm và làm ''tsuba'' (không biết tiếng Việt gọi là gì, cái đỡ ở trước chuôi kiếm). Tuy xa Nhật từ lâu nhưng sensei vẫn giữ liên lạc với 1 số hệ phái (ryu) Iaido. Sư phụ cũng mua và làm kiếm riêng cho mình. phía sau võ đường, sư phụ có 1 cái lò rèn sắt.

Khi ghé thăm võ đường, nhiều khi khách hay nghe thấy tiếng búa đập của người thợ rèn mài sắt. Sư phụ đã cho HLV tui 1 Katana (kiếm dài của Samurai) từ thế kỷ 18 và 1 lưỡi dao Naginata thật mà sư phụ đả biến chế để làm thành 1 cây kiếm nhỏ.

Sự hiểu biết về kiếm của sư phụ đã tới trình độ cao, viện bảo tàng Boston đã mời sư phụ cố vấn và mượn luôn kiếm và 1 số dụng cụ của sư phụ khi họ làm triền lãm về vũ khí Samourai và văn hoá Nhật. :P :P

1 lần một võ sinh đã hỏi thầy tại sao thầy mê kiếm tới mức đó thì thầy trả lời rằng ''chỉ có thép của 1 bảo kiếm mới nói lên được sự thật''....

Ngoài võ và kiếm ra, sư phụ cũng rất thích câu cá. Sư phụ không câu cá bằng cần hay lưới mà đi câu bằng .... lao. Sư phụ thích ''đương đầu'' với cá chứ không muốn câu kiểu thường.

Có 1 lần trong 1 seminar với khá nhiều shihan, tui có hỏi Yamada shihan là đòn nào trong aikido hữu hiệu nhất. Yamada shihan không trả lời thẳng và nói tui hoỉ sư phụ tui đi vì sư phụ tui là người áp dụng võ nhiều nhất ....

Khi hỏi thì sư phụ nói là Iriminage. Đánh Iriminage xong là địch thủ hết đứng dậy. Vẹo cổ là xong, to tới mấy cũng chịu thua .... Mấy đòn kia tuy cũng xài được nhưng sau khi quăng, địch vẫn đứng dậy được. Gặp dân say rượu hay lúc hăng tiết lên thì họ không biết đau là gì nữa. Theo tui nghĩ, những lời này là kinh nghiệm nói ...