Nhìn cái đấm và đá của thầy làm uke đứng cuối cùng té nhào, tui lại nhớ đến "tồi tâm chưỡng" trong truyện của Kim Dung tiên sinh. Cái chưỡng nhẹ nhàng, da thịt phía ngoài không hề hấn hay bị thưong tích nào cả, mà trái tim bên trong bị vở nát.