(phần 3)


Khi tới võ đường Boston thì 1 sự ngạc nhiên nữa chờ đón sư phụ. Thay vì số 60 võ sinh, võ đường đó chỉ có 6 võ sinh thôi. Con số 0 nó lọt đâu mất tiêu, và 6 võ sinh này là ban chấp hành của CLB đó. Khi đạo chủ ghé thăm năm trứơc, chủ tịch Aikido Boston đã ''gom góp'' tất cả những ai có biết chút xíu võ hoặc có 1 bộ võ phục, và mời tới võ đường khi đạo chủ ghé thăm để ''bầy hàng''.

Cái chỗ ở đã hứa thì chỉ là 1 căn phòng nhỏ ở trên 1 nhà máy và lương bổng thì cũng không có luôn. Lúc bấy giờ thì Hombu dojo gửi HLV đi để đem tiền về cho Hombu chứ đâu có vụ gửi tiền đi. Thế là trong vòng mấy tháng và năm sau đó, sư phụ chỉ có bánh mì và khoai lang tây để lót lòng. Ông ấy cũng bán luôn cái vé maý bay đi về để có ít tiền túi.

Trên thư mời thì sư phụ sẽ được lương là 50$/tuần. Tuy sư phụ dạy 7/7, sau vài tháng sư phụ vẫn không 1 cắc nào hết. Cùng lúc đó, có 1 du học sinh nhật tại mỹ tới ghi tên. Sư phụ như bắt phải vàng, gọi 1 cuộc họp với ban trị sự và nhờ người du học sinh đó hỏi dùm sự việc. Lúc đó mới lòi ra là ban trị sư đã bầu không cần trả lương cho sư phụ. Thế là sư phụ đuôỉ hết số võ sinh đó đi (ban trị sự). (cái này không biết ai đuôỉ ai ...)

Lúc đó bên này hầu như chả ai biết võ là gì, nếu biết thì may ra là judo, huống chi nói tới aikido. Sinh ngữ kém, cách duy nhất để có học trò là chứng minh Aikido là võ thứ thiệt. Sư phụ đã phải ra tay khá thực tế với những người Mỹ to con hơn mình trong vaì cuộc bửu diễn để chứng minh điều đó. Từ lúc đó trở đi, võ đường cũng bắt đầu có thêm người ghi tên.

Cũng trong thời gian đó, có 1 cô mỹ biết Judo, đã giúp sư phụ vô dậy Aikido ở Wellesley College. Đây là những đồng tiền đầu tiên sư phụ lãnh được trên đất Mỹ.

Vì không có vốn và đỡ phí tổn, sư phụ mở võ đường đầu tiên ở khu ''ăn chơi'', gần phố tầu trong thành phố Boston. Võ đường đó nằm trên lầu chỗ ''nhâỷ go-go'' với mọi thành phần bất hảo sống quanh khu đó. Sau khi võ đường bị ăn trộm viếng, sư phụ dọn vô ở trong võ đường luôn và đã bắt được 1 vài tên. Sư phụ không nói là đã làm gì với tụi nó, nhưng từ khi đó trở đi, chả ăn chộm nào dám ''ghé thăm'' võ đường đó nữa.

Sau 1 năm, sư phụ đã dọn võ đường đi sang khu khác , đôỉ luôn cả tiêủ bang nhưng sau cùng cũng về lại Boston. Số học sinh vẫn không hơn 10 người. Với kinh nghiện dạy bên Nhật, 1 võ đường cần 3 năm mới sống. Ý định của sư phụ là sang Mỹ 3 năm xong về với sư tổ và nguyện vọng là mời sư tổ sang Mỹ để cho học trò sư phụ thấy tận mắt sư tổ. Nhưng nguyện vọng chưa thành thì sư tổ qua đời

Ở Boston sư phụ đã dời võ đường 5-6 lần để tăng số võ sinh. Những người đã mê Aikido thì đi theo sư phụ bất kể võ đường dọn đi đâu. Từ từ thì sư phụ cũng thâu nhập thêm võ sinh, tuy không nhiều nhưng cũng tạm sống qua ngày, và phaỉ tới năm 1979 thì sư phụ mới có hơn 30 học sinh. Tiêu chuẩn dậy võ của sư phụ rấy cao : Trong vòng 11 năm đầu, sư phụ chỉ đào tạo có 11 đai đen... Võ đường sư phụ lấy tên là NewEngland Aikikai hay NEAikikai.


(còn tiếp ...)