Trích dẫn Gửi bởi heocon-aikido
theo heo con nghĩ ... chẳng qua là nó tồn tại quá ngắn ngủi, nó nhanh đến nổi bản thân chúng ta cũng không nhận thấy được. nó chỉ là một cảm giác thoáng qua rất dễ chịu, giống như là mình được trực ngộ một điều gì đó thật linh dịu, chúng ta thấy được cơ thể thật hoàn hảo, thật mềm mại - giống như một dòng suối chẳng hạn. nếu vô tình bạn phát hiện được mình có cảm giác đó thì theo heo con nghĩ chúng ta nên nhắm mắt lại và cảm nhận, tiếp tục di chuyển, tenkan,.... chỉ nên cảm nhận mà không phân tích, duy trì được càng lâu thì càng tốt. vì trong lúc đó, con người bạn thật sự trong sáng......
Tôi chưa bao giờ cảm thấy như vậy nên không thể phê bình được. Bản thân tôi lại có sự thay đổi khác, nhưng nó lại thay đổi vỉnh viển (permanent). Tôi tập Aikido và các môn vỏ khác từ lúc 12 tuổi, nhưng khi gặp Uke to lớn gấp đôi và đan cao hơn mình thì đòn thế của mình lại cảm thấy yếu kém đi mất. Tôi luôn tìm các Uke to lớn và khá mạnh để luyện tập, hy vọng là mình sẻ sửa đổi được. Tình trạng nầy có từ khi tập vỏ lúc nhỏ cho đến khoảng 15 năm trước. Lúc đó tôi đã là sandan cho 3 môn võ khác nhau. Có một hôm, ngồi ở nhà xem mấy tape về Aikido, khi xem các sensei đánh một cách nhẹ nhàng, không có một chút khó nhọc gì cả. Tự nhiên hôm đó khi vào võ đường Shotokan Karate, tôi đánh sparring với cái anh Yondan to con một cách dể dàng. Hôm sau vào tập ở võ đường Aikido, thì cũng như vậy, tôi tập với một anh Yondan to lớn khác (xưa nay mình rất ngại khi tập) đòn thế đánh ra nhẹ nhàng thoải mái, không thành vấn đề anh ta gượng lại hay không, đòn mình vẩn tuôn ra bình thường. Từ đó đến nay, tôi rất thích tập với mọi người to nhỏ khác nhau, trình độ từ sơ cấp tới cao cấp và dành hầu hết thời gian để tập Aikido và Iaido chứ không còn tập lung tung nửa. Không còn thích thi đai, chỉ muốn lên sân tập, hòa lẩn với chung quanh khi mình đánh võ, không còn quan trọng Uke là 1 người hay nhiều người. Khi mình ra thế thì mình cảm nhận về Uke trước mặt mình, giống như mình đã biết trước Uke muốn gì, đánh ra sao, muốn chạy về hướng nào, rồi mình giúp đở Uke cảm thấy thoải mái, tinh thần bay bổng, xong tự nhiên Uke té xuống.
Chiêu thức tôi không có khá gì hơn trước, nhưng cái khả năng để cảm nhận Uke lại tăng cao hẳn lên nên mình dùng kỹ thuật đã biết dể dàng, ngoài ra dùng nó đúng chổ, đúng lúc.
Tóm lại, tôi chưa có bao giờ cảm thấy đặc biệt cho cơ thể của mình gì hết, nhưng lại có cảm tưởng từ lúc đó đến nay Uke là một phần cơ thể của mình, khi Uke làm gì, mình cảm nhận nhanh chóng hơn.
Đó là nguyên nhân mổi khi tôi viết bài nào, tôi luôn luôn nhấn mạnh sự cảm nhận về Uke, vì đó là kinh nghiệm của chính bản thân tôi.
Thân