CC cũng có quan điểm này giống chú NgDaLat. Nhưng thêm một ý nữa, như đã nói ở bài viết trên :Gửi bởi NgDaLat
- "No Mind" gần với một cảm giác của sự "minh mẫn và nhanh nhạy trong ứng xử dựa trên những trải nghiệm của mình". Cho nên mới có câu "Gừng càng già càng cay".
Từ đó, khi mình tập sẽ bớt dần "thành kiến", bởi với "lý trí", "kinh nghiệm" và "chỗ dựa kiến thức" vững chắc, mình sẽ biết và làm chủ "hoàn cảnh" hiện tại, không vì "Giận quá mà mất khôn".
- Cái khó, là do cuộc sống hàng ngày, có nhiều thứ ảnh hưởng đến "tâm trí" của một người, như là: kiếm tiền, gia đình,... rất là nhiều thứ chi phối, nên CC nghĩ không phải chỉ tập "No Mind" mỗi khi lên sân võ mà còn phải duy trì cho mình một thói quen trong những việc làm "nhỏ nhặt" hàng ngày...Tùy mối quan tâm và mức độ mà người đó sẽ "duy trì" nhiều hay ít.
@anh David:
Điều anh nói hòan tòan đúng nhưng có một điểm em muốn nói rõ hơn.
"Nó sẽ đến khi cần đến" thì thật sự không biết bao giờ, bởi việc "relax" bản thân trong mỗi con người lúc nào tồn tại. Chẳng qua là hôm đó anh "vui vẻ, thoải mái" hay anh "bực dọc" bất thường mà thôi. Em chắc chắn trong quá trình luyện tập của anh đã có những lúc anh cảm thấy mình đánh đòn nó "thư thái" hay còn gọi là "tròn đòn",...nhưng hôm sau lại không. Vấn đề ở đây là kỹ thuật đã định hình rồi, nhưng có những lúc chỉ cần xuất hiện lực "gằng, kéo" không cần thiết và với một Uke nhạy bén họ có thể bắt lại được ngay, cái vấn đề là ở "cái đầu" có đủ "thoải mái tự tin" và xử lý "nhịp nhàng" hay không. Nói tóm lại, điều em muốn nói là "relax" luôn tồn tại, chẳng qua có khi là 10, có khi 9, có khi là 0, và mức độ "relax" luôn là một con số "tương đối" và người tập cần duy trì cho mình một đầu "No mind" hàng ngày là vậy, để duy trì cái mức độ "relax" thường xuyên của mình.


Trả lời kèm Trích dẫn