Sau gần 3 năm kể từ ngày CC mở topic này, CC muốn khơi gợi lại những gì mình đã chiêm nghiệm về cái gọi là kỷ thuật thả lỏng - nhưng có lẽ từ Relax sẽ đúng hơn, relax diễn tả một trạng thái thoải mái, dễ chịu chứ không hẳn là buông lỏng ^^.

Đọc lại những bài viết của các anh chị ở đây, CC chỉ muốn đúc kết lại phần nào :

Relax là trước tiên phải biết nhận thức được hoàn cảnh hiện tại của mình. Relax có được bởi 2 yếu tố = yếu tố thể xác ( có tác động của ngoại cảnh ) và yếu tố tinh thần. Một trong 2 yếu tố bị chi phối thì bạn không có được hoàn toàn trạng thái relax.

Vấn đề là cơ thể và ngoại cảnh cùng với yếu tố tinh thần tác động qua lại lẫn nhau. Phần lớn trong các buổi tập, mọi người trước khi tập đều dễ dàng có được trạng thái tinh thần "relax" nhưng trong quá trình tập, do sự thay đổi cách tấn công, kiềm chế của Uke dẫn đến thay đổi tác động hoàn cảnh và người tập dần mất đi trạng thái "relax". Như vậy, vấn đề đặt ra là làm sao vẫn duy trì được trạng thái đó, theo CC có 2 điều cần tập :

+ Thứ nhất, phải tạo vị trí, hòan cảnh thuận lợi cho mình trong bất kỳ tình huống nào, cũng như bài viết ngay từ đầu của chú Fourever, việc đứng ở một vị trí khi mà cấu trúc các khớp xương của cánh tay đã ở trong trạng thái thoải mái, bởi chỉ cần đứng sai vị trí, việc Uke cầm nắm chặt sẽ gây ra cảm giác "đau, khó chịu" và ảnh hưởng đến tinh thần của người tập. Điều này hoàn tòan là tự nhiên và không nên tập theo lối "ignore cảm giác" đó. Khi đã có vị trí tốt, bố trí của cở thể tốt, thì việc bị "nắm chặt" không còn ảnh hưởng đến trạng thái "relax".

+ Thứ hai, khi bị nắm tay, một trong những điều các môn sinh thường tập hay bị chi phối là tập trung quá nhiều vào việc cảm giác mình bị nắm và quên đi những gì trên cơ thể của mình đang tự do, đặc biệt là "đôi chân". Uke nắm chặt tay bạn nhưng không thể điều khiển đôi chân của bạn. Chính vì lẽ đó, chỉ khi nào nhận thức được "hoàn cảnh hiện tại", những khả năng hiện tại của bạn, thì bạn sẽ có những bước di chuyển linh hoạt và đưa cơ thể về lại vị trí "thuận lợi" nêu trên. Một trong những câu nói của Yamaguchi Shihan mà CC đã từng đọc, suy ngẫm và giờ đây cảm thấy thông suốt là:

"Put strength into your lower abdomen and use your feet lightly"

Việc di chuyển đôi bàn chân linh hoạt thật sự rất bình thường, nếu bạn ý thức cảm giác đi bộ một cách tự nhiên ( không quá cách điệu lên ), bạn sẽ thấy cảm giác di chuyển đôi bàn chân linh hoạt nhưng lại đưa tới sự di chuyển nguyên khối người. Điều quan trọng là phải đưa được mình vào vị trí thích hợp trước khi thực hiện "động tác đi bộ" nào để di chuyển Uke.

Ngòai ra việc di chuyển đôi bàn chân trước khi di chuyển cánh tay đang nắm cũng là điều cần "nhận thức" ( tất nhiên điều này là cách ứng xử của người tập Aikido, những môn võ khác sẽ có cách ứng xử khác và cũng ko kém phần hiệu quả ). Việc di chuyển đôi bàn chân sẽ tạo cho người Uke một cảm giác "bất bạo động" hay nói đơn giản là Uke không cảm thấy mình bị nguy hiểm nên cứ "vô tư", đến khi "mất thăng bằng" rồi thì đã qúa trễ. Đây là điều đã tạo cho không ít những môn sinh tập Aikido khi tập với các Shihan cỡ bự thì luôn có cảm giác "Không biết vì sao mà té"

+ Thứ ba, và điều quan trọng, phải duy trì được trạng thái "relax" hay "No mind". Không thể để những lời nói của người khác, những tác động ngoại cảnh tác động, những điều mê hoặc hão huyền ảnh hưởng đến lối tư duy, suy nghĩ cũng như bước di chuyển. Chí ít cũng cần có một lập trường. (Có lẽ điều này chỉ nên tập khi bạn đã có được một nền tảng cơ bản tốt và kỹ thuật đúng mực, do đó, theo những gì CC quan sát, đối với người tập Aikido mới vào, nên khuyến khích phát huy tối đa hết sức lực, hãy theo đúng bài bản, tập "mạnh đô" và dần lên cao sẽ dần "giảm đô" lại). Người tập cũng như mọi người trong xã hội, đều rất dễ bị chi phối bởi những điều từ ngoại cảnh, và lại rất hay có tính "phán xét" người khác. Cho nên việc nhận thức và duy trì một tinh thần "No mind", "Bớt phán xét và biết vì sao người ta làm như vậy" đó trong cuộc sống hàng ngày thì rất cần thiết. Và điều này thì khó hơn việc luyện tập kỹ thuật rất nhiều. Không ai có thể dạy, và chỉ có thể gọi là "vượt lên chính mình". CC viết ra điều này có vẻ giống người đi tu quá, nhưng CC viết là vậy, còn trong cuộc sống CC có một định mức cho mình - Chỉ tập hạn chế "phán xét" việc làm của người khác, nhưng vẫn còn "hưởng thụ" nhiều thứ lắm ^^

"No Mind" không phải là không có suy nghĩ như nghĩa đen của nó, nó có được dựa trên sự đúc kết của những trải nghiệm trong cuộc sống, không chỉ trong võ học mà còn có trong kinh doanh, sự nghiệp, gia đình, mọi mặt của cuộc sống..."No mind" - theo CC - gần với một cảm giác của sự "minh mẫn và nhanh nhạy trong ứng xử dựa trên những trải nghiệm của mình". Cho nên mới có câu "Gừng càng già càng cay" - ( Cha ông ta nói câu nào cũng đúng, hehe ).

Rất nhiều người hay tập thiền nhưng có nhiều mục đích khác nhau, đa phần tìm đến những điều "khác lạ, khác người, tìm những cảm giác lạ trong cơ thể". CC - nếu có thiền - chỉ có một mục đích điều hòa hơi thở, "hạ nhiệt" trong người, "refresh" nếu có hăng máu và quay ra làm việc lại ngay.

Một chút "trải lòng" của CC, nên đôi khi có nhảm một chút, nếu các Mods thấy không thích hợp thì "Delete" dùm CC nhen!

Chúc mọi người Năm mới vui vẻ.