@steven: chuyện DC học Karate thì chưa bao giờ nghe hết! Nguồn Ste từ đâu ra đó? chắc mắm muối nũa! 8-[ 8-[
Bài chót
Mỗi tháng, Hombu dojo tổ chức thi lên đai, trừ tháng giêng và tháng 8. Cuộc thi lúc nào cũng được tổ chức vào ngày CN và thứ 2 đầu tiên của mỗi tháng. Thi cấp thì được tổ chức mỗi tháng trong khi thi dan thì 2 tháng 1 lần.
Diều kiện thi là số lần tập từ khi thi đai. Trước khi thi, những thí sinh phải đăng ký và tùy trình độ, có thể phải làm 1 bài luận. Hôm thi, ban giám khảo gồm 2 người : Người chấm thi chính và 1 ngươì chấm phụ. Việc tổ chức thi, dụng cụ ... là nhiệm vụ của ushi-deshi.
Tất cả các thí sinh đều xếp hàng và thi theo thứ tự : Cấp 6, xong tới cấp 5 ... và nhóm thi cuối cùng là nhóm thi 4 dan. Thi 4 dan là lần thi chót trong HKD. Cái khó khăn chính trong mấy buổi thi là đai càng cao, võ sinh phải chờ càng lâu và phải chờ trong tư thế seiza. Vì lẽ đó, nhiều thí sinh tình nguyện làm uke cho các thí sinh đai thấp hơn để tránh hoàn cảnh " tê chân " khi bị gọi ra thi.
Vào thập niên 90, thầy Okumura (9 dan) hay là người chầm thi. Sau đó thì thầy Ichihashi thế và sau đó là thầy Endo. Khi chấm thi, các thầy khg chú trọng tới " cái hình " mà để ý tới cái căn bản.
Bên Nhật, đai đẳng được cấp vì nhiều lý do và ở các xứ khác, rất ít người hiểu chuyện đó. Đây là vài thí dụ, vài lý do 1 người được thăng đai :
- bạn của DC hay bạn của 1 HLV nào đó,
- 1 nhân vật quan trọng trong chính quyền,
- 1 đại gia, nhà buôn lớn
- 1 tài tử, minh tinh màn bạc ...
- 1 người đã gíup cho HKD (về taì chính hay vấn đề khác)
- người đó giỏi võ thật ...
Chính vì vậy, bên Nhật, 1 đai cao khg bắt buộc tượng trưng cho 1 người giỏi võ. Và cũng có thể vì lẽ đó mà thời xưa, trong võ thuật Nhật khg có hệ thống đai đẳng chi hết ! Thời đó, giỏi thì sống, dỏm thì chết, cái đai khg có nghĩa gì !
Khi tập ở Hombu, rất nhiều võ khách thất vọng. Họ cứ nghĩ là Hombu là cái nôi của HKD nên nhnữg người tập ở đó phải gioỉ hơn thường .... Sự thật thì họ cũng hơn ai cả và trình độ rất ... bình thưòng.
Hombu dojo khg khác gì bất cứ võ đường nào khác trên thế giới, có 1 nhóm ít võ sinh xuất sắc, nhưng đa số rất là thường. Họ tập ở đây vì đủ lý do : gần nhà, làm thể thao, để " làm quen ", để tự vệ .... Như ở bất cứ nơi nào khác.
Cái khác giữa Hombu dojo và bất cứ võ đường nào khác là số võ sinh ngoại quốc (khg phải võ khách). Võ khách thì như tourist, ghé thăm và tập 1 vài tuần, trong khi võ sinh ngoại quốc ghé tập và ở vài tháng trở lên. Số võ sinh ngoại quốc có thể từ 10-60 % tùy theo thầy. Con số này đã tăng khá nhanh, và nếu so với thập niên 70-80, họ chỉ khoảng 0-15% mà thôi.
Chuyện này có thể là 1 cái shock cho vỏ khách nếu họ khg quen, nhưng ngược lại, đây là nơi để nhũng người yêu thích HKD gặp nhau, khg phân biệt màu da và chủng tộc.
1 cuộc luận chiến đã xẩy ra từ lâu về việc Aikikai và Hombu dojo khg dạy vũ khí (JO và Bokken). Khg ai biết lý do chính, có phải là 1 sự hiều lầm như thầt Toshiro Suga đã nói ? hay là như thầy Tissier đã nói, khg cần tập vũ khí để tập HKD ? hay là vì thiếu chỗ và thời gian như thầy Andre Nocquet đã kể lại khi thầy còn là ushi-deshi của ST ?
Tuy khg biết rõ lý do, nhưng sự thật là JO và Bokken khg được dạy tại Hombu dojo. Nhiều thầy như thầy Yokota hay dùng vũ khí để gỉai nghĩa đòn HKD, thầy Masuda hay cho tập tanto thường xuyên. Nhưng ngoài 2 thầy này ra, vũ khí khg được nhắc tới.
Mặc dù vậy, ngay trong phòng tập chính của Hombu dojo có 1 cái máng đựng vũ khí : JO, Tanto, Bokken, Suburito. Những vũ khí này dùng để cho võ sinh tập những đòn chống dao, chống gậy và chống kiếm khi họ phải thì lên đai ... Vỏ sinh nào muốn học thêm thì phải ghi tên ở võ đường tư của 1 thầy nào đó có dạy HKD và vũ khí, hay ghi tên với 1 môn võ khác như Jodo, iaido hay kendo.
Theo sư huynh và khi nói chuyện với nhiều người đã qua Hombu tập nhiều lần, họ nghĩ là bây giờ khg cần sang bên đó để tập nữa vì từ mấy chục năm nay, các thầy do ST gửi đi khắp thế giới đã đào tạo được rất nhiều võ sư gioỉ.
Sang Hombu, nếu khg có 1 thầy nào " đõ đầu " thì cũng khg học hỏi gì được nhiều hơn, ngoại trừ là để " thoả mãn " cái tính hiếu kỳ cá nhân và tự mạn là đã trở về nguồn ...
Mặc dù vậy, viếng thăm Hombu là 1 kinh nghiệm khá thú vị vì khg nơi nào khác trên thế giới có thể có 1 chương trình tập với nhiều thầy giỏi như vậy.
1 cuộc tranh cãi khác cũng đã xẩy ra trong Aikikai, ngoài vần đề dạy Jo và Bokken. Cuộc tranh cãi này nhắm vào hình thức đòn thế HKD hiện tại vì rất nhiều người nói là HKD hiện tại khg phải là HKD " thuần túy " của ST.
Cái vấn đề chính ở đây là làm sao định nghĩa được " HKD thuần túy ". Định nghĩa này rất khó hoàn thành và coi như khg thể có được vì những học trò giỏi của ST đều có 1 xì tin khác nhau. Tuy họ thuộc Aikikai như thầy Nishio, Saito, Hikitsuchi, Yamaguchi, Yamada v.v... hay những học trò khác của ST mà đã lập ra nhiều hệ phái HKD riêng như Tomiki, Shioda, Mochizuki, Tohei, cách tập và các đòn của những thầy này khg giống nhau, và chả ai đánh giống ST hết !!!! Ngay cả con ST, DC Kisshomaru và cháu ST, DC Moriteru ...
ST có thề là 1 thần đồng trong làng võ. Cái ưu điểm trong môn võ mà ST đã sang tạo, là cách "tư do sáng tạo" đòn. Cái ưu điểm đó cũng có thể trở thành là cái khuyết điểm lớn nhất của HKD nếu người tập chưa tới 1 trình độ nào đó. ST đã khg gò bó HKD trong hình thức mà để cho học trò mình tự hiểu và tự phát triển môn võ.
Haỹ coi Aikikai như là nơi mà HKD được bảo quản và là nơi mà những thầy tới trình bày sư hiểu biết của mình về môn võ này. Rồi từ đó, các cá nhân hãy tực chọn lấy lối đi của mình. Chính vì vậy mà Aikikai Hombu dojo được coi như là "tổng hành dinh" của HKD với cả ngàn võ đường trên thế giới là thành viên.
Sư thật phũ phàng, Aikikai Hombu dojo khg phải là 1 tàng viện, khg phải là 1 nơi mà các bí quyết HKD được cất giấu, khg phải là "chùa Thiếu lâm" với hang ngàn võ sinh tập với nhau những thế võ bí hiểm.


Trả lời kèm Trích dẫn