Thập niên 1980 là thời gian củng cố HKD ở Mỹ. 2 thập niên sau khi tới Mỹ, năm 1984 là năm mà DC Kisshomaru Ueshiba ghé summer camp. Dó là 1 sự cảm kích lớn đối với thầy và là 1 cơ khí thúc đẩy thầy phát triển thêm HKD. Thầy đi khắp đây đó, và vào 1992, mời thầy Sugano sang giúp.

NY Aikikai là võ đường duy nhất thế giới có 2 người đệ tử ruột của sư tổ dạy cùng lúc.




Sau 20 năm, thầy Yamada có thể ngoảnh mặt nhìn lại thời gian qua: 10 năm đầu tiên trên đất Mỹ, thầy chỉ lo phát triển võ đường, 10 năm kế tiếp là việc phát triển HKD ở đông Mỹ. Những khó khăn và cản trở thầy đã trải qua đã giúp thầy trưởng thành hơn. Khi vào ngũ tuần, lúc đó thầy mới chấp nhận được võ sinh kêu thầy là ''sensei''. Trước đó, thầy hay tự hỏi là thầy có đáng được kêu như vậy khg?


Tóm tắt lại, thầy Yamada chỉ ở Hombu dojo khoảng 7 năm. Từ lú đó cho tới nay, kỹ thuật và chương trình HKD đã có khá nhiều thay đổi, và ngay cả bộ môn HKD cũng có nhiều đổi thay so với những gì những ushi deshi của sư tổ được dạy.


Mặc dù vậy, thầy Yamada vẫn ráng truyền bá những gì thầy được dạy lúc trước. Thầy dạy những căn bản chính thống và tránh thay đổi những gì mình đã học. Thầy tin là võ sinh sẽ tiến bộ nếu có 1 căn bản vững. Thầy là người say mê cách tập mạnh mẽ (intensive), và coi đó là 1 cách để phát triển tinh thần và thể xác.


Thầy khg phản đối cách tập mạnh bạo (martial) với tinh thần võ sĩ đạo (budo), nhưng khg chấp nhận cách tập hung bạo (brutality) và ngu xuẩn trên thảm tập.


Tới giờ, thầy đã 70t và vẫn đi khắp thế giới cho seminar. Thầy cũng là chủ tịch của American Aikido Federation và the South American Aikido Federation và cũng đã ra nhiều băng và sách về HKD.


Khi được hỏi là thầy hãnh diện việc gì nhất thì thầy trả lời như sau:

1- Võ đường NY aikikai
2- Phát triển HKD khắp thế giới
3- Đào tạo khá nhiều HLV gioỉ


Và khi hỏi thầy mơ ước gì?

Câu trả lời là

- Mua 1 miếng đất lớn gần NY,
- mở 1 võ đường kiểu Iwama,
- có vài ushi deshi
- tiếp tục tập nếu sức khỏe cho phép
- ...


hết