Hì! Chào pà con!
Xin được chia sẻ một số niềm vui và nổi buồn cùng pà kon.
1. Mình tham gia Aikido lần đầu tiên, ngày đầu tiên là 15 tháng 11 năm 2005, tại sân tập của CLB TDTT Bình Thạnh. Hì kỹ niệm vui là ở đây, mình đã quen một số bạn tốt, cùng nhau luyện tập, cùng nhau đi ăn sáng, uống nước, đi chơi. Vui! Chấn thương thì có mà ít thôi. Vì tập có tích cực đâu, có cọ sát đâu mà nguy hiểm. Nhưng cuối cùng, mình ăn một cái Koshi Nage của một Anh Nâu 2, đánh rất tốt, rất chuẩn: Nhất mình lên rồi đập xuống một phát... Chấn thương đầu gối phải. Ăn một cái koshi qua lưng của ông nội Judo: Chấn thương cổ, chân lưng cả lưng (tưởng đâu hôm ấy về chầu tổ sư òi). May mà không nặng lắm. Nghĩ đến thấy ớn quá, mà lúc này tôi mới xanh 1. Hihi, bây giờ thì nghiện koshi, đánh kiểu nào cũng không ngán, qua lưng, qua đầu làm tuốt, đánh khi nào đuối mới buông ra

. Cuối cùng mình ra đi vì không tìm thấy được sự thật về Aikido ở đây, lớp ngày mỗi vắng, có buổi chỉ có mình tôi và thầy. Thật buồn vì phải chia tay. Tôi kết thúc Aikido ở đó vào khoảng tháng 5, tháng 6 gì đó, năm 2006 ở Sân Bình Thạnh.
2. Ngày 1 tháng 9 năm 2006, tôi chính thức gia nhập lò võ Quận 6. Nói thật, mới vào, nhìn ai cũng ngầu, nhất là huynh Thắng, hihi. Ở đây tôi thật sự vui, tìm thấy đúng mục tiêu, và phương pháp tập Aikido rất thật, rất khác so với nhiều đơn vị mà tôi đến tham khảo. Tập luyện ở đây rất nặng. Những ngày đầu, tôi gần như kiệt sức, tưởng như chịu không nổi: vừa mệt, vừa đau đớn vì chấn thương ở lưng, ở đầu gối vẫn còn. Thật phi thường, sau 3 tháng luyện tập dưới sự động viên và hướng dẫn của Thầy, của các bạn đồng môn, tôi không còn đau nữa.
Hì chuyển sang chấn thương tay: khớp vai, ngón tay, cổ tay... nhưng tôi không bỏ cuộc. Cứ tập luyện rồi từ từ nó hết, mặc dù lúc đầu càng tập càng đau.
Phương thuốc của Aikido Quận 6 là: "Cứ tiếp tục tập. Đau quá rồi thì sẽ hết đau" Hihi, mọi người nghe câu này quen quá mà ha!
Còn bây giờ thì tôi thật sự đang rất vui. Vì hầu như ngày nào tôi cũng gặp pé Ceylon, bạn cùng tập với tôi. Là con gái, nhưng mạnh mẽ, mà còn liều nữa, kaka. Tập chung với Huynh Thắng, Huynh Đạt thì khỏi chê, mấy anh dần cho đứ đừ, mệt le lưỡi luôn, nhưng mà vẫn vui. Aikido tình thương hoà hợp là vậy.
