Có một nỗi buồn không thể nguôi
Như nhánh lục bình mãi ngược xuôi
Dòng đời ai tạo, khéo đau thế
Để những sầu bi vẫn bên người

Vẫn là nỗi buồn, ai biết chăng
Trời đêm trăng khuyết - nữa một vầng
Khóc cho lệ sầu trôi đêm tối
Mà sao ai oán chẳng đặng đừng.