Trích dẫn Gửi bởi Fuji
... Ngôi sao bước ra. Nhỏ bé và lung linh.

"Là tôi. Tôi không bao giờ thấy buồn, không bao giờ phải khóc, không bao giờ phải đau khổ mong nhớ một ai cả. Nhưng vì thế mà chưa bao giờ tôi thấy vui, tôi cũng không cười được. Tôi chưa bao giờ có được cảm giác yêu thương và được yêu thương. Tôi đau khổ lắm. Tôi thèm được nhớ một ai đó, thèm được nghĩ về ai đó thật nhiều. Nhưng mà không có ai cả. Tôi thật là một người bất hạnh nhất trên đời này."

Tất cả đều nhìn Ngôi sao với ánh mắt cảm thông. Đúng là bất hạnh nhất rồi còn gì. Không biết mình muốn gì, không biết mình yêu và nhớ ai. Không vui, cũng chẳng buồn. Còn gì đáng sợ hơn những cảm giác đấy chứ.
Ngôi sao co thê? la` mă?t trơ`i, trai đât, mă?t trăng na`o đo trong vu~ tru?!
Co le~ ngôi sao trên co tâ`m nhi`n cao xa :-k không chu y đên tia năng, anh trăng bên ca?nh mi`nh 8-[. Nên ngôi sao mơi ca?m thây cô đơn [-(
Tâm tra?ng con ngươ`i tương tư? như cac ngôi sao, luôn luôn mong muôn nhi`n đên cac Siêu Sao cao xa khac #-o rô`i than thân trach phâ?n ](*,)