Chuyện thầy được gửi sang Anh
Vào tháng 4 năm 1964, khi thế vận hội được tổ chức tại Tokyo, VS Judo lừng danh Kenshiro Abe và cũng là 1 đệ tử của sư tổ, tới thăm sư tổ ở Hombu Dojo. Thầy Abe vừa từ Anh trở về. Thầy qua đó từ 10 năm trước và đã thành lập 1 hiệp hôi Judo bên đó. Tah1p tùng thầy Abe sang Nhật, có ông R. Logan chủ tịch Hiệp hội Judo đó. Khi gặp sư tổ, họ yêu cầu sư tổ 2 diều:
Điều thứ nhất là sư tổ gưỉ 1 HLV HKD sang Anh quốc để đứng đầy chi nhánh HKD
Điều thứ 2 là sư tổ chỉ định 1 HLV để tư huấn ông Logan trong thời gian ông ấy ở bên Nhật.
Thế là thầy Chiba được sư tổ chỉ thị đi dạy ông Logon trong vòng 1 tháng.
Tới hè 1965, mấy tháng sau việc gặp gỡ giữa sư tổ và thầy Abe cùng phái đoàn Judo Anh quốc, thầy Abe và ông Logan liên lạc lại với sư tổ và yêu cầu sư tổ gửi thầy Chiba sang Anh. Sư tổ nhận lời, nhưng khi thầy Chiba hay tin thì khg ưng ý lắm.
Lúc đó thầy Chiba sắp sửa lên đường sang New York để phụ thầy Yamada, nhưng sư tổ đổi ý và gửi thầy sang Anh. Thầy Chiba hơi lo vì trước đó vài năm thầy đã bị tai nạn và bị thương ở lưng. Thầy sợ với khí hậu ẩm ướt, thầy sẽ đau lưng lại.
Nhưng thầy khg thề làm gì hơn và thầy sang Anh và ở đó trong vòng 10 năm.
Thầy sang Anh bằng tầu thủy, trên 1 tầu trở dầu (tanker). Chuyến đi đó kéo dài trong vòng 6 tuần, và ngoài hành lý của thầy, thầy cũng mang theo 50 tấm tatami. Mục đích của hiệp hội Judo Anh là khi tới nơi, thầy có đủ dụng cụ để mở 1 võ đường.
Thầy dời hải cảng Sasebo vào ngày 18 tháng 3 1966, vừa làm đám cưới cách đó vài tháng và đeo 5 dan HKD. Khi đứng trên boong tầu nhìn đất liền từ từ chìm vào bóng đêm, tự nhiên thầy tự hoỉ - tại sao phải sang Anh? Tâm trạng thầy lúc đó như vừa thức tình và thầy tự hỏi đủ mọi điều ....
Giữa thời gian sư tổ nhận lời gửi thầy sang Anh và lúc chính thức lên đường, thầy Chiba đi lên tư gia thầy Abe để soạn hợp đồng và lấy thêm chi tiết về tình hình HKD bên Anh. Cuối tháng 9 1965 thì hợp đồng đã được ký bởi mọi thẩm quyền.
Giao kèo là thầy sẽ ăn lương 60 bảng Anh / tháng sau khi trừ thuế, thầy sẽ đưoơc giấy phép làm việc chính thức, sẽ có bảo hiểm, 2 tuần nghỉ hè mỗi năm, vợ thầy sẽ được bảo lãnh sang trong vòng 1 năm và sau cùng là nếu muốn và với sự thoả thuận của Hiệp hôi Judo Anh quốc, thầy có thể gia hạn hợp đồng thêm 2 năm.
Đây là hợp đồng đầu tiên mà Hombu ký với 1 tổ chức ngoại quốc khi gửi HLV đi quảng bá môn vỏ này.
1 tuần trước khi đi, thầy và ông anh lớn lấy taxi lên chào sư tổ. Vì mắc kẹt xe nên thầy tới trễ. Thầy cảm thấy xấu hổ khi thấy Sư tổ đang ngời chờ thầy trong phòng khách và thầy cảm nhận được sự khó chịu của sư tổ.
Sư tổ rót rượu Sake và cạn ly với thầy. Xong ông ấy nhìn vào mắt thầy và nói:
''Con đừng lo cho thầy. Thầy sẽ khg sao cả và sẽ sống tới 126 tuổi''. Câu nói đó ám ảnh thầy trong vòng nhiều năm, cho tới khi thầy hiểu được, 1 thời gian lâu sau khi sư tổ qua đời. Và từ lúc đó trở đi, thầy mới tĩnh tâm được với cái chết của sư tổ.
Trong cuộc hành trình sang Anh, có nhiều chuyện lủng củng xẩy ra giữa Hiệp hội Judo Anh quốc và HH khg thể hoạt động với thầy được nữa. Người bảo lãnh cho thầy khi sang Anh là ông Logan. Ồng ấy là 1 đại gia ở khu đông bắc nước Anh và cũng vì vậy mà thầy quảng bá HKD ở khu đó. Những đai đen đầu tiên ở Anh quốc là Pat Butler, Fred Jenkins và Ron Myers.
Cuộc hành trình kéo dài 6 tuần. Trong khi lênh đênh trên mặt biển, thầy có thì giờ xét lại đời sống của mình và nhất là mấy sự kiện quan trong trong đời thầy.
Vài tháng trước khi sang Anh quốc, vào ngày 15 tháng giêng 1966, thầy chấm dứt cuộc sống nội đệ tử khi thầy lập gia đình với cô Mitsuko.
Sư tổ là khách danh dự trong tiệc cưới. ĐC Kisshomaru và phu nhân là OB mai! Tất cà những HLV và VS HKD tên tuồi trên toàn quốc đều có mặt trong tiệc cưới. Ngày cưới được cố ý lựa cho trùng với lễ Kagamibiraki của Homby Dojo để mọi người có thể tham dự.
Sau tiệc cưới, thầy dẫn cọ dâu tới tỉnh Obama để ra mắt sư phụ thiền của thầy. 1 tháng sau ngày cưới thì mẹ thầy qua đời ở 1 nhà thương gần nhà, hưởng thọ 56t. Thầy còn nhớ đứng bên cãnh giừơng bệnh và và biết mẹ qua đời khi thấy giọt nước mắt trên má bả. Thầy còn nhớ luôn lúc lấy taxi chở thi hài về nhà. Thầy ôm mẹ trên đùi thầy.
Thầy đi trở về dĩ vãng, Thầy nhớ lại lúc nhỏ thầy hung bạo làm sao. Thầy nhớ những trận đánh nhau ở trường, những giọt nước mắt của mẹ mổi lần thầy phá phách, bị trường cảnh caó và mẹ bị gọi lên để quở trách ... và lúc đó thầy nhận thức được là bịnh và cái chết của mẹ thầy là do thầy gây ra ...
Mặc dù sự dạy bảo của mẹ, tính thầy vẫn khg thay đổi. Tấy cả những gì chung quanh thầy, trường học, cộng đồng, tất cả mọi người, tất cả
mọi việc đều bất công, đều là đạo đức gỉa. Thầy khg thể chấp nhận được và phải chống lại những điều đó.
Thầy biết rõ võ thuật đã cứu thầy. Nếu khg có võ, khg gọc võ chắc thầy đã thành 1 tên cướp.
Điều an ủi thầy trrong cái mặc cảm tội lỗi đó là sự chấp nhận con dâu của mẹ thầy. Bà coi Mitsuko như người con ruột mà bả đã mất lúc 3t. Mitsuko cũng là người từng chăm sóc cho bả khi bà vô coma 1 tuần trước khi mất.
Thầy như khg hiểu được những thay đổi lớn lao trong đời thầy. Tất cả mọi việc đều bắt nguồn từ cuộc viếng thăm của thầy Abe với sư tổ và kết thúc với thầy đứng trên boong tầu ... Thầy đang đứng trước ngưỡng của tương lai mà thầy khg bào giờ nghĩ tới, và những chuyện gì sắp
và sẽ xảy ra thì thầy khg thể biết được.
Thầy tự nói là bây giờ chỉ là bước đầu, và dù bất cứ chuyện gì xẩy ra, hãy quên đi quá khứ và hãy nhìn tới tương lai ...
còn tiếp ...
b



Trả lời kèm Trích dẫn