Tôi thấy anh aiki nói cũng có lý :

aiki đã viết :
Trong võ nào hầu như cũng có thiền. Nhưng trong thiền thì chưa chắc có võ.
Kết luận này theo tôi không đúng :

nguyen minh sang đã viết :
vậy thì Thiền và Khí công chẳng dính dáng về nhau trên mặt tinh thần ( nếu như tui mà luyện được tâm ý của Thiền thì tui chẳng cần quái gì đến khí công cả, ra đòn với ý nghĩ làm sao đòn thế tinh túy thêm thôi
Đại sư Koichi Toihei, một hành giả uyên thâm của Hiệp khí Đạo cũng viết :

Cuộc đời mà ta nhận lãnh từ vũ trụ gồm có hai yếu tố : thể xác và tinh thần. Ta có thể biểu lộ cái tương quan giữa hai yếu tố này bằng cách nói rằng thể xác chuyển động phù hợp với những hiệu lệnh của tinh thần, và tinh thần thì xử dụng thể xác. Hai yếu tố đó không thể tách rời nhau được. Cuộc sống con người sẽ không thể tiếp tục nổi nếu chỉ có một trong hai yếu tố ; nhưng nếu chúng liên kết với nhau, thì ta có thể phát biểu những khả năng cao cả nhất và những năng lực nội tại của ta.

Xét về khía cạnh "tinh thần" mà nói thì thiền nói riêng và thiền để luyện khí công đều có 1 cái đích chung là đưa chúng ta đến việc hòa hợp giữa tinh thần và thể xác ( tâm thân hợp nhất ) thông qua đó mở ra cánh cửa để phát triển các năng lực nội tại của bản thân ta. ( Năng lực này có thể là khí công, có thể là Tuệ nhãn ,... có thể là các khả năng đặc biệt khác... )

Theo tôi anh nguyen minh sang hơi nhầm lẫn 1 chút khi so sánh giữa mục đích và phương pháp. Điều tôi muốn nói ở đây là Thiền là phương pháp để tập khí công, cũng giống như Thiền là phương pháp để tập nhiều thứ khác nữa.

Thân mến